Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Kinh doanh vì lợi nhuận chứ không vì sĩ diện


Kinh doanh giống như một đường cong parabol, lúc khởi nghiệp thì nó khó khăn, khi vượt qua giai đoạn đó thì nó sẽ phát triển lên và rồi ổn định, sau đó là suy thoái...và tiếp tục là phát triển lên tiếp nếu bạn hiểu và biết cách vực nó dậy đúng lúc.

Tôi đã khởi nghiệp từ lúc 23 tuổi, và đến giờ sau hơn bốn năm, tôi đã trải nghiệm những thăng trầm trong kinh doanh. Giờ đây tôi muốn chia sẻ kinh nghiệm với những ai đang và sẽ khởi nghiệp trong thời điểm khủng hoảng kinh tế này.
Cũng như bao bạn trẻ khác, khi khởi nghiệp tôi cũng gặp không ít khó khăn, và có thể đã gục ngã nếu không đủ sức vượt qua chướng ngại vật đầu tiên đó.
Tôi đang làm trong lĩnh vực nhượng quyền thương mại, gần đây tôi đã làm việc với rất nhiều các bạn trẻ. Họ muốn có một sự nghiệp kinh doanh riêng và sử dụng vốn của gia đình để lập nghiệp theo con đường này vì họ nghĩ sẽ an toàn hơn nếu việc tự xây dựng công ty riêng.
Và ngoài ra, tôi cũng bắt gặp rất nhiều bạn trẻ đang rất máu lửa khởi nghiệp những dự án thương mại điện tử theo kiểu khởi nghiệp của Facebook đình đám ở Mỹ hay những bạn trẻ dùng vốn ít ỏi để kinh doanh bán quần áo qua Internet, Cafe take away…
Nhưng điều tôi băn khoăn nhất khi viết bài này là tôi và các bạn trẻ đó, có bao nhiêu người tư duy cái được và mất khi khởi nghiệp không?
Tôi cũng không hơn gì các bạn khác, cũng là một cậu bé sống ở một vùng quê miền tây, xuất thân trong một gia đình dân trí thấp. Phải ước mơ rất nhiều để vượt qua cái nghèo khó đó và từ ước mơ, tôi dần biến những điều đó thành sự thực.
Vì đa số các bạn đều không ai trả lời được do chưa có sự chuẩn bị, không ai biết rằng mình nên có kế hoạch tương lai cho bản thân mình như thế, mà lại phó mệnh cho số phận, ngày nào qua ngày đó, thậm chí còn không có ước mơ mặc dù ước mơ không hề tốn kém đồng xu nào.
Tôi nghèo nên ước mơ lúc nhỏ là làm sao phải có nhiều tiền để thay đổi cuộc sống gia đình mình, thời điểm đó, tôi chỉ biết là học thật giỏi ở trường thì sẽ có cơ hội đổi đời. Nhưng khi lên ghế trường đại học, tôi lại phát hiện ra rằng, đại học chỉ là bệ phóng cho trường đời, chứ không giúp ta thành công nếu ta có học xuất sắc các giáo thuyết sáo rỗng đó.
Và tôi đã quyết định ra đi tìm một giấc mơ mới, đó là học bổng để du học nước ngoài, để mở ra một cánh cửa mới về những dự toán cho tương lai.
Đi học nước ngoài thì tôi cũng nghèo, vì tôi phải "cày" một ngày nhiều việc. Học hơn 8 giờ một ngày thì thời gian "đi cày" cũng hơn thời gian đó vì phải trang trải các chi phí học tập, ăn ở xứ người.
Ra trường đi làm được gần một năm, tôi vẫn nghèo vì làm công ăn lương khi mới ra trường chẳng dư giả được bao nhiêu, thế là tôi đã quyết định thay đổi nghề nghiệp của mình. Tư duy muốn làm giàu lại thay đổi cuộc đời của tôi, tôi lại chuyển sang nghề môi giới bất động sản khi trong đầu chưa biết gì về nghề này ngoài việc tôi chỉ thấy là thị trường quá tiềm năng.
Những cố gắng của bản thân đã không phụ tôi, tôi đã đạt được thành quả từ khả năng học hỏi nhanh và đạt doanh số hoa hồng rất cao, từ đó tôi đã tích lũy được một ít ở cái tuổi 23. Nhưng tôi vẫn nghèo và tôi lại quyết tâm thoát nghèo bằng cách khởi nghiệp, vì người ta nói “ Phi thương bất phú “ mà.
Tôi khởi nghiệp theo cái cách của tôi, những gì mà tôi đã từng học hỏi trong suốt thời gian đi làm và thông qua môi trường xung quanh đã tác động và dạy dỗ tôi như vậy.
Tôi bắt đầu với không nhiều vốn, không có mối quan hệ xã hội, không có nền tảng kiến thức về quản trị, tài chính, nhân sự, thị trường kinh doanh…
Tôi muốn chia sẻ với các bạn trẻ rằng, công việc kinh doanh giống như một đường cong parabol, lúc khởi nghiệp thì nó khó khăn, khi vượt qua giai đoạn đó thì nó sẽ phát triển lên và rồi ổn định, sau đó là suy thoái...và tiếp tục là phát triển lên tiếp nếu bạn hiểu và biết cách vực nó dậy đúng lúc.
Khi khởi nghiệp, ai cũng rất máu lửa, kế hoạch về sản phẩm, vốn và marketing rất chi tiết, hoành tráng nhưng đó chỉ là điều kiện cần, chứ chưa đủ để thành công.
Khi bắt đầu kinh doanh
Bạn không có gì cả, bạn phải biết đâu là bệ phóng để cho bạn thành công. Và đó chính là tư duy của bạn. Tư duy tích cực sẽ giúp bạn vượt qua các chướng ngại vật và giúp bạn giữ lửa cho cả đội, lên tinh thần động lực cho chính bản thân và nhân viên để cùng chiến đấu cho kết quả đặt ra.
Bạn sẽ dễ dàng nhận ra là khi bắt đầu việc gì đó, bạn rất máu lửa và rất sung để nhanh chóng làm nó. Nhưng khi triển khai, bạn sẽ trở nên xuống tinh thần, sức ì bắt đầu dìm bạn xuống, rồi sẽ dẫn đến vô số các yếu tố khác tác động nữa sẽ làm bạn thậm chí bỏ cuộc.
Nếu bạn không thuộc tuýp người tự tạo được động lực cho bản thân, luôn hướng mọi thứ tích cực thì bạn sẽ khó mà thành công trong khởi nghiệp.
Bạn phải chịu khó lắng nghe để tiếp thu ý kiến từ khách hàng đến nhân viên, chịu khó lăn xả, làm từ A-Z để bạn hiểu hết từ ngọn đến gốc của việc kinh doanh bạn đang làm, thậm chí thức khuya dậy sớm để đảm bảo rằng đứa con tinh thần vẫn đang hoạt động theo đúng kế hoạch của nó.
Bạn phải biết ai là người quan trọng nhất đối với công ty bạn, đó chính là nhân sự của công ty. Chính họ là người giúp bạn giới thiệu sản phẩm, hình ảnh công ty đến khách hàng. Do đó, bạn phải thực sự quan tâm, lắng nghe và chỉ dạy nhân viên của mình theo hướng tốt nhất.
Bạn không có tiền nhiều, không có mối quan hệ để giúp bạn mà chỉ có cái đầu do đó bạn phải tự thân nghiên cứu xem khách hàng mục tiêu là ai, làm sao để tiếp xúc được với họ một cách hiệu quả nhất và tiết kiệm nhất?
Nếu bạn làm không được điều này, thì bắt buộc bạn phải nói với bản thân “tôi phải làm được bằng mọi cách” thì bạn mới vượt qua được giai đoạn một của khởi nghiệp. Chính những khách hàng đầu tiên này sẽ duy trì sự tồn tại của doanh nghiệp bạn trong thời gian đầu.
Bạn phải luôn sẵn sàng học hỏi để bổ sung các kiến thức từ thị trường, và thay đổi từ sản phẩm đến mô hình kinh doanh theo thị trường. Vì thị trường biến động thường xuyên, nếu bạn bị động thì bạn sẽ bị đào thải.
Bạn phải cố gắng chọn ra mô hình và sản phẩm kinh doanh mang tính riêng biệt, đại loại như một thị trường ngách nào đó thì sẽ giảm thiểu rủi ro vì sự cạnh tranh cao.
Bạn phải suy nghĩ thực tế rằng “kinh doanh vì lợi nhuận - không kinh doanh vì sĩ diện”. Tôi cũng biết khá nhiều người có tiền khởi nghiệp chỉ vì hai chữ “sĩ diện” .
Bạn phải luôn kinh doanh bằng cái “Tâm”, quá tham lam, quá nóng vội như đi đường tắt đều không dẫn đến thành công.
Và còn nhiều điều mà tôi nghĩ có ích cho khởi nghiệp lắm, nhưng tôi muốn kết thúc ở đây với hai chữ “Niềm Tin”, hãy luôn tin và cháy hết mình cho mục tiêu sống của bạn.
Mai Trường Giang

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Kiểm tra PC trước 9-7, tránh bị FBI ngắt Internet

TTO - Thông tin hoàn toàn nghiêm túc tiếp tục được các hãng thông tấn cảnh báo đến người dùng Internet trên toàn thế giới. Cần kiểm tra máy tính của bạn có nhiễm mã độc DNSChanger trước ngày 9-7.



DNSChanger là gì và vì sao FBI ngắt Internet?
DNSChanger là một phần của loại mã độc bị phát hiện vào năm 2007 khi lây nhiễm nhiều triệu máy tính trên toàn cầu bằng cách xâm nhập hệ thống DNS (Domain Name System) trong máy “khổ chủ”, rồi tự động chuyển hướng lưu lượng (traffic) web sang những trang web không mong muốn, thậm chí cả những trang web bất hợp pháp.
Thông tin về DNSChanger được FBI đăng tải trênwebsite FBI.gov.
Hiểu đơn giản, khi lây nhiễm vào máy nạn nhân, DNSChanger sẽ "thao túng" trình duyệt web và vô hiệu hóa trình diệt virus, chuyển hướng nạn nhân từ website mà họ muốn truy cập sang những website được quản lý bởi tội phạm công nghệ. Các website "không mời mà đến" này sẽ dội bom thông tin quảng cáo đến người dùng, giúp thu về hơn 14 triệu USD (tương đương 249 tỉ đồng) tiền gian lận quảng cáo cho bọn tội phạm mạng.
Ngoài ra, DNSChanger còn chặn hướng truy cập đến các trang web mang nội dung cung cấp thông tin diệt trừ mã độc lẫn chương trình bảo mật chống virus có trên hệ thống, những nguy cơ đe dọa bản thân nó.
Ảnh trên minh họa cho quá trình truy cập website từ máy "sạch". Trong khi đó, ảnh dưới cho thấy DNSChanger đã "giới thiệu" website "xấu" cho máy tính bị nhiễm mã độc - Nguồn:Symantec
Trong chiến dịch bố ráp "Operation Ghost Click" năm 2011, FBI phối hợp cùng cảnh sát Estonia, triệt hạ các máy chủ điều khiển mạng lưới máy tính bị nhiễm DNSChanger với con số lên đến hơn 4 triệu máy tính, bắt giữ nhóm tội phạm đứng sau loại mã độc này.
Tuy hạ gục mạng lưới nhưng số máy tính lây nhiễm DNSChanger vẫn còn rất cao và tiếp tục phát tán. Do đó, FBI đã thay thế các máy chủ DNS (*) bị lây nhiễm DNSChanger bằng các cụm máy chủ mới và "sạch", giúp các công ty và cá nhân bị lây nhiễm DNSChanger có thời gian để loại bỏ mã độc khỏi hệ thống của họ.
Hạn chót để khắc phục hậu quả mà Tòa án liên bang Mỹ đưa ra là ngày 9-7-2012. Sau ngày này, những máy tính vẫn còn nhiễm loại mã độc kể trên sẽ không thể kết nối Internet.
Theo thống kê từ FBI, hiện vẫn còn gần 300.000 máy tính trên toàn cầu bị lây nhiễm DNSChanger. Cả Google và Facebook cũng đã góp sức cảnh báo người dùng qua thông báo khi những máy tính bị nhiễm truy cập vào công cụ tìm kiếm hay mạng xã hội này.
Cách kiểm tra máy tính trước DNSChanger
Nhịp Sống Số đã giới thiệu chi tiết cách thức kiểm tra và dọn dẹp hệ thống bị lây nhiễm DNSChanger tại đây.
Do DNSChanger có thể khóa các phần mềm anti-virus cài đặt trên hệ thống nên bạn đọc có thể dùng một số công cụ chuyên dụng sau để tiêu diệt DNSChanger:
(*) DNS: viết tắt của chữ Domain Name System (Hệ thống tên miền), có chức năng "dịch" một tên địa chỉ web (tên miền) như nhipsongso.tuoitre.vn sang một địa chỉ số theo ngôn ngữ máy tính để nó có thể "hiểu" và truy cập đến đúng nơi. Có thể tham khảo chi tiết về DNS qua bài "DNS là gì, sử dụng thế nào?".
THANH TRỰC

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Bà chủ khối tài sản nghìn tỷ 'giả nghèo' trong ký ức người quen


"Người ta làm được 8 đồng thì tiêu 3 để dành 5, có người tiêu 5 để lại 3. Còn bả mượn thêm 2 đồng để dành cho chẵn chục, chấp nhận ăn mắm ăn muối, sống kham khổ để tích lũy", bà Sáu Lành, hàng xóm của người phụ nữ đột tử để lại khối tài sản nghìn tỷ đang bị tranh chấp quyền thừa kế, chia sẻ.

“Ở đây chẳng ai biết tên cúng cơm của bà ấy đâu. Người ta chỉ biết tên thường gọi của bả là "bà Năm Lũng" thôi. Lũng là tên tục. Vì bà ấy là con thứ 5 trong gia đình nên bà con trong xóm ghép tên, gọi là bà Năm Lũng", ông Mười Khang, chạy xe ôm ở đầu khu phố 4 - nơi ở lúc sinh thời của bà Phấn chủ khối tài sản nghìn tỷ - cho biết. "Bà Năm đông anh em lắm, cỡ chục người, lớp sống tại Việt Nam, lớp ở Mỹ và nhiều nhất là ở Đức. Anh em của bả ai cũng giàu có, giàu căn cơ, có nền tảng chứ hổng phải như người ta nhờ buôn bán chụp giựt, làm ép phê phi vụ đen phi vụ tối mà… phát".

Bà Năm Lũng cùng những anh chị em của mình kế thừa nghề làm bún gạo từ mẹ cha để lại. "Mẹ bà có nghề làm bún gạo từ trước năm 1975. Hồi đó tôi còn làm thuê cho bà ấy, từ năm 1976 đến khoảng năm 1986 thì nghỉ. Mẹ bà Năm mất, để lại lò bún cho các con", ông Khang nói và tiếp: "Bà Năm hồi ấy cũng rất giàu vì của cải có được từ trước giải phóng. Bả cũng là người hiền lành, đức độ, thương kẻ làm người khó. Hễ biết ai đau yếu, bệnh tật, túng thiếu… bả thường đến thăm hỏi và giúp đỡ ngay. Bởi vậy khi bả mất, ai cũng thương cũng tiếc".

Những người dân ở khu phố 4 quả quyết rằng bà Năm Lũng giàu nhờ chi tiêu cần kiệm. "Tui ở gần nên biết rõ, người ta làm được 8 đồng thì tiêu 3 đồng, để dành 5 đồng, có người tiêu 5 để lại 3. Còn bả, mượn thêm 2 đồng để dành cho chẵn chục, bả chấp nhận ăn mắm ăn muối, chấp nhận sống kham khổ để tích lũy đặng mai nay cho con cháu của mình", bà Sáu Lành, hàng xóm, cùng tuổi 65 với bà chủ khối tài sản lớn, chia sẻ.
Trong trí nhớ của bà con lối xóm, bà Năm Lũng là một người giàu có, song vô cùng giản dị. "Tui chỉ biết là bả giàu, bả có nhiều nhà đất thôi, chứ có bao nhiêu thì sao mà biết được. Nhưng điều mà tôi và bà con ở đây ai cũng biết, ai cũng rõ là tuy giàu có như vậy nhưng bà Năm Lũng sống giản dị, hổng có kiểu phách lối của kẻ ỷ mình có nhiều tiền của mà khoe vàng đeo đỏ người, tiêu pha hoang phí, hay đánh bóng mặt tiền, gặp bà con lối xóm là xem thường, khinh khi".

Người xung quanh cũng nói rằng bà chủ lò bún "giàu nhưng sống như người nghèo khổ". Ông Lê Văn Quới, sinh năm 1968, ngụ trên đường Tô Hiệu, tặc lưỡi: "Hồi bả còn sống, nhìn chẳng thể nghĩ là bả giàu có lắm tiền vàng. Ai mà quen cái kiểu trông mặt bắt hình dong đảm bảo lầm hàng ngay. Ở vùng này ai chả biết cái hình ảnh của bả, đi dép nhựa sờn cũ, chạy chiếc xe Dream lùn cũ mèm, mặc bộ quần áo cũng cũ mèm".
Ông Quới kể, có lần bà Năm đi siêu thị dừng lại bên cái ghế massage hỏi giá, nghe cô tiếp thị nói "đắt lắm, đến 6-7 chục triệu bác không mua nổi đâu" thì bà cười chẳng nói gì. "Lấy hết thông tin rồi, bà về gọi điện, người ta mang máy đến giao, đi cùng có cô tiếp thị làm nhiệm vụ hướng dẫn cách sử dụng. Đến lúc gặp bả, cô ấy chưng hửng xin lỗi rối rít bảo… không ngờ”.

Người phụ nữ "đại gia" này trước đây là chủ cơ sở bún Hiệp Lợi. 5 năm trước khi mất, bà để lại lò bún cho em gái là bà Bảy Mảnh. Một nữ công nhân có gần 20 năm làm việc ở lò bún này tặc lưỡi: "Không phải vì mình là người làm công mà khen chủ chứ thực sự thì chị em bà Năm, bà Bảy sống tốt lắm. Làm việc ở đây, lương thì không quá cao nhưng chế độ đàng hoàng, hổng phải lo thuê mướn chỗ ngủ nghỉ. Cũng hổng sợ tăng ca, phạt vạ. Khi đau bệnh cũng được bà chủ quan tâm hỏi han, cho tiền mua thuốc men, đỡ đần chi phí điều trị".

Còn cô hàng nước ở đầu lối vào cơ sở thì kể rằng, bà Năm Lũng tuy là phụ nữ nhưng có cốt cách đàn ông, mạnh mẽ, quyết đoán, làm việc dứt khoát, nói một là một, không có kiểu cò kè bớt 1 thêm 2. Cô nhớ lại: "Bả sống nói chung cũng tương đối khép kín, ít giao du. Gặp ai thì bả cười, hỏi thăm vài câu rồi tất bật đi làm việc. Giàu vậy chứ bả lúc nào cũng làm việc quần quật, làm lụng còn hơn người làm của mình. Chẳng bao giờ thấy bả nghỉ ngơi hay đi du lịch. Nói chung tui thấy bả đúng là mẫu người tham công tiếc việc".

Hành trình trở thành đại gia của bà chủ lò bún

Người được cho là rất rõ hành trình trở thành đại gia nghìn tỷ đồng của bà chủ cơ sở bún gạo là ông Nguyễn Văn Hoàng, Hội phó ngoại giao miếu Hòa Tây, ở sát cơ sở Hiệp Lợi 2 chuyên sản xuất bún gạo khô và nui các loại hiệu Long Phụng. Miếu Hòa Tây là di tích lịch sử cấp thành phố. Miếu được xây dựng vào năm 1981, thờ 3 võ tướng triều Nguyễn hy sinh trong kháng chiến chống Pháp gồm Bùi Văn Khoa, Nguyễn Văn Sốc và Trần Văn Lý. Ông Hoàng cho biết lúc trùng tu miếu năm 2012, ông Phương, em trai bà Năm Lũng hiện là người đại diện cho họ tộc tranh chấp quyền thừa kế khối tài sản bà để lại, đã đóng góp một số tiền.
"Ông ta góp vào ngày 17/3 âm lịch", ông Hoàng kiểm tra sổ sách. Theo tâm tình của ông Hoàng, trước giải phóng, ông làm công cho mẹ bà Năm Lũng, khi bà này mất thì ông tiếp tục làm cho bà Năm được một thời gian. Ông Hoàng cho biết bà Năm Lũng là người có chức sắc trong họ đạo Cao Đài ở tỉnh Tây Ninh. Vào những ngày rằm vía bà, bà Năm thường đi Tòa thánh Tây Ninh. Mẹ bà Năm Lũng mất khoảng năm 1995 cũng được chôn cất tại Tòa thánh.

Ông Hoàng cho biết hành trình của bà Năm Lũng trở thành đại gia 1.000 tỷ bắt đầu phải kể đến vào những năm cuối thập niên 80, khi nhiều tập đoàn tan rã, đất đai của đoàn viên ngày trước bị gom về một mối nay của ai trả người nấy, nhiều vô kể, rộng mênh mông. Lúc bấy giờ sẵn có tiền, lại là người thức thời nên bà Năm Lũng đã tung tiền tậu đất: "Vì đất rẻ nên bà ấy mua rất nhiều. Có điều đáng nể là bả không mua đất có diện tích nhỏ mà mua toàn những lô đất rộng hàng nghìn, hàng chục nghìn mét vuông. Thời đó đất rộng, người thưa, người ta bán đất theo kiểu công (1.000 m2), mẫu (10.000 m2) nên bà Năm Lũng tha hồ thu gom. Ai cần tiền, ai có đất rộng, ai bán rẻ là bả tung tiền thu mua với phương châm chỉ mua vào chứ không bán ra".

Một người quen của ông Hoàng, góp chuyện: "Lúc đầu bà Năm Lũng mua đất với diện tích lớn là để tận dụng làm sân phơi bún. Sau bả nhạy bén nhận thấy người rồi sẽ đông, đất thì không nảy nở thêm được nên cứ nhắm đất có diện tích lớn mà mua. Đất rộng quá, không bỏ phí, khi đất có giá thì bà Năm Lũng lên chiến dịch khai thác. Bả xây phòng trọ, lập nhà xưởng cho thuê. Tiền cho thuê nhiều lô đất làm nhà xưởng và hàng trăm phòng trọ ước tính mỗi tháng bà Năm cũng thu về cả tỷ đồng. Nên chuyện bà ấy có cả nghìn tỷ là không có gì quá lạ".

Cũng theo lời kể của ông Hoàng, khoảng năm 1990, giá đất ở khu vực quận Tân Phú (trước là quận Tân Bình) rất rẻ. Có những lô đất ngày trước bà Năm Lũng mua chỉ có 15 cây vàng, sau này khi giá trị nhà đất lên đến đỉnh cao thì lô đất chưa đến 20 cây vàng leo thang đến hơn 1.000 cây, thậm chí còn hơn thế nữa.
Về điều này, ông Thạch Đa Đạt, một người cháu họ của bà Năm Lũng khẳng định hoàn toàn chính xác. Ông Đạt bật mí, khoảng trước năm 1990, đất trống ở quận Tân Bình, đặc biệt tại khu vực phường Hiệp Phú bây giờ nhiều vô kể. Đất nhiều quá, nhiều gia chủ cứ để mặc ai muốn bao chiếm, cho ở nhờ đặng giữ đất vô tư. Và cũng vì lúc ấy chưa mấy ai ý thức được đất hoang với ao nước, cỏ dại mọc um tùm mai này sẽ hóa vàng nên bà Năm Lũng đã tung tiền mua. "Hồi năm 1990, tôi từng làm mối cho cô Năm mua lô đất 16 cây vàng. Đến năm 2005, có người trả đến 3.000 cây vàng" - ông Đạt khẳng định.

Trong vi bằng ghi nhận tài sản của bà Năm Lũng ghi rõ nhiều lô đất tiền tỷ mà bà đứng tên sở hữu. Ví như Giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất lập ngày 10/2/1991, bên chuyển nhượng ông Phạm Văn Thái - bà Lê Thị Cúc và bên nhận chuyển nhượng là bà Năm lô đất diện tích 5.280 m2, tờ bản đồ số 24 tọa lạc tại Phú Thọ Hòa…. Một giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất lập ngày 9/5/1992, bên chuyển nhượng ông Lê Chính - Nguyễn Tăng Thức, bên nhận chuyển nhượng là bà Năm sang nhượng diện tích 2.029 m2 tọa lạc tại phường 20, quận Tân Bình…
(Theo An Ninh Thế Giới)