Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

Thuở cơ hàn của 'vua' bánh mì Sài Gòn

Doanh nhân Kao Siêu Lực được giới buôn bánh tươi tôn làm "vua", song ít ai biết rằng ông từng nhiều lần tay trắng, kinh qua đủ nghề phu kéo xe, bán gạo và giao bột mì ở Sài Gòn.



Với giới doanh nhân người Việt gốc Hoa tại TP HCM, câu chuyện 26 năm theo nghề, tôn nghiệp của một người "siêu năng lực" như ông Kao dường như nhuốm màu huyền bí. Gọi là vua bánh, bởi lẽ, nếu có dịp ghé phòng làm việc của ông, không ít người choáng ngợp trước hàng chục bằng khen, cúp, huy chương quốc gia, quốc tế về nghề bánh treo dày đặc trên tường.

Cô thư ký của ông tiết lộ, đó là chưa kể còn rất nhiều bằng khen cũ phải cất đi vì không đủ chỗ. Gần đây nhất, năm 2007, ông trở thành thành viên của Hiệp hội bánh mì quốc tế, đại diện Việt Nam tham gia cuộc thi làm bánh mì quốc tế tại Hong Kong và giành 2 huy chương bạc cho sản phẩm bánh mì và bánh kem các loại. Hiện, ông là Chủ tịch Hiệp hội bánh mì châu Á. Doanh nghiệp của ông, ABC Bakery còn là nhà cung ứng vỏ bánh cho các thương hiệu nổi tiếng như KFC, Lotteria, Jolibee và chinh phục được thị trường khó tính là Nhật Bản.

Thế nhưng, dù gặt hái được nhiều thành tích, mấy ai thấu hiểu rằng chặng đường ông đi cũng không ít nhọc nhằn và đầy chông gai. Xuất thân trong gia đình gốc Hoa tại Campuchia, Kao Siêu Lực được cha cho học nghề cơ khí theo đúng nguyện vọng. Khi đất nước Angkor nổ ra chiến tranh, ông ba lần bốn lượt trở thành kẻ trắng tay dù cật lực làm việc. Loay hoay tìm chốn bình yên để an cư, Kao Siêu Lực đưa ra quyết định xoay chuyển tình thế, chọn Việt Nam làm quê hương lập nghiệp từ năm 1979.

Hồi tưởng lại những ngày đầu đến Việt Nam, ông Lực chia sẻ với VnExpress.net: "Lúc đó tôi tuyệt vọng vì không biết tiếng Việt, không họ hàng thân thích và không vốn liếng. Dạt về khu Chợ Lớn, tôi ngủ lề đường, làm phu xe để kiếm cơm qua ngày ".

Ông Kao kể lại, việc kéo xe thời đó đối với ông cũng là bài toán khó. Ông phải tranh thủ thời gian những phu xe khác nghỉ ngơi để mượn xe hành nghề, ai kêu đâu thì chạy tới đó, giao tiếp bằng tay là chính. Khách cho bao nhiều tiền cũng được, ông không biết mặc cả. Được một thời gian, đã quen đường sá và biết giao tiếp bằng tiếng Việt, ông chuyển sang nghề bán gạo. Đến khi thế giới viện trợ bột mì cho Việt Nam, người dân thi nhau đổi bột mì lấy gạo, ông chính thức sắm vai mới: thu gom và giao bột mì.

"Bị "đì" nhiều năm nhưng cuối cùng trời thương, phú cho tôi có đôi bàn tay biết cảm nhận bột mì chính xác đến từng ly. Chỉ cần sờ vào, tôi đã biết bột loại gì, tốt hay xấu, cũ hay mới. Tôi bắt đầu thấy ánh sáng cuối đường hầm từ lúc ấy", ông bồi hồi nhớ lại chuyện hơn 20 năm về trước.

Giao bột mì một thời gian, ông có dịp làm quen với giới làm bánh mì, bánh tươi và nảy ra ý định mở lò bánh năm 1982. Thuê thợ về làm, ông cần mẫn, say mê học nghề trong vai trò vừa là ông chủ vừa là người thợ phụ việc, vừa phải chở bánh đi bán dạo khắp nơi, bỏ mối bánh thì chỉ được thu tiền sau. Phải thức dậy từ 2-3h sáng để chuẩn bị nguyên liệu, phụ gia cho thợ chính, cộng thêm việc giao bánh quá vất vả, một hôm ông ngủ quên vì mệt mỏi, kiệt sức. "Thợ đến thấy tôi không chuẩn bị gì thì mắng như té tát rồi quát tháo dọa nghỉ việc. Làm chủ mà bị coi thường, từ đó, tôi quyết tâm học nghề làm bánh cho bằng được để không ai khinh mình", ông Kao nói.

Năm 1983 lập gia đình, ông Kao cùng vợ dốc sức theo nghề bánh. Với lòng ham học hỏi, cầu thị, lại am tường về nguyên liệu làm bánh, cộng thêm có sẵn nghề cơ khí trong tay, ông nghiên cứu, chế được máy đánh trứng, tạo ra nhiều khuôn bánh hoàn hảo và liên tục cho ra đời các loại bánh mới. Từ việc phải đi bán dạo, tìm kiếm khách hàng, cuối cùng "thượng đế" đã biết đến cửa hàng bánh của ông. Các nhà phân phối kéo đến xếp hàng lấy bánh, đơn đặt hàng ngày một nhiều. Năm 1989 thương hiệu Đức Phát ra đời trong niềm hân hoan, kỳ vọng của ông và gia đình.

Thế nhưng, trong khi việc phát triển thị phần ngày một lớn mạnh, được khách hàng trong nước và bạn bè trong khu vực ủng hộ thì gia đình ông đứng trước bờ vực đổ vỡ. Năm 2005, ông và vợ ly hôn, vụ tranh chấp thương hiệu đình đám trị giá một triệu USD giữa hai vợ chồng kéo dài đến năm 2007 thì kết thúc. Lúc này ông chính thức chia tay thương hiệu mình từng đổ bao tâm huyết gầy dựng.

"Tôi vẫn còn 10 cửa hàng bánh sau khi ly hôn nhưng khi kéo bảng hiệu Đức Phát xuống, tôi cảm thấy tinh thần sụp đổ. Không phải vì sợ mình không gầy dựng được thương hiệu mới, chỉ vì không nỡ dứt bỏ đứa con tinh thần mình mang nặng đẻ đau, nuôi dưỡng bấy lâu", ông Kao ngậm ngùi nhắc chuyện cũ.

Từng suy sụp đến độ sức khỏe tuột dốc nhưng vốn là người "siêu lực", ông Kao nhanh chóng tạo dựng thương hiệu mới ABC Bakery viết tắt của chữ Asia Bakery and Confectionery (Doanh nghiệp tư nhân bánh kẹo Á châu) vào tháng 5/2007. Ông hạnh phúc tiết lộ thêm, ABC cũng là tên tiếng Anh viết tắt của các con: Anglela (con gái thứ Kao Huy Minh); Bruch (con trai út Kao Hớn Phong) và Christine (con gái cả Kao Huy Phương). Rồi dường như vẫn muốn chia sẻ thêm niềm hạnh phúc ấy, ông cười hào sảng nói tiếp: "Logo của ABC với hình một cậu bé mặc bộ quần áo thợ làm bánh chính là hình ảnh con trai út của tôi lúc nhỏ. Cháu học làm bánh từ năm 10 tuổi và hiện theo học ngành này tại Singapore".

3 năm qua, ông mở thêm 15 cửa hàng bánh tại Việt Nam, 2 cửa hàng bánh tại Campuchia, trong năm 2010 dự kiến sẽ có thêm 6 cửa hàng được mở với thương hiệu này. Mùa bánh trung thu năm nay, ông còn dốc tâm huyết cùng cộng sự tự chế tạo hệ thống máy làm bánh trung thu thay vì nhập khẩu để tiết kiệm chi phí sản xuất. Không ngừng tìm tòi sáng tạo, ông còn dành tặng cho "thượng đế" của mình một loại bánh độc đáo mang tên: Công Chúa Đen làm từ chocolate và phô mai trong quý II.

Khi được hỏi bí quyết thành công, ông Kao cười hồn hậu bật mí: "Chất lượng và chữ tâm, chỉ cần có hai thứ đó, bạn sẽ chinh phục được tất cả". Ông tâm niệm thợ vui thì ông vui, thợ gặp khó khăn thì ông xoắn tay áo cùng làm để giải quyết công việc. Dù là ông chủ nhưng ông không xa cách với nhân viên, vừa là thầy dạy cho thợ của mình, lại vừa là người bạn cùng làm việc với họ. Chính vì vậy, dù thương hiệu thay đổi nhưng ông vẫn được những học trò và bè bạn thợ thầy trung thành cùng góp sức với ông cho đến ngày hôm nay.

Tại vòng loại cuộc thi Cúp bánh mì thế giới diễn ra ở TP HCM trung tuần tháng 8, người đàn ông ngoại ngũ tuần yêu bánh như hơi thở, đầy nhiệt huyết với nghề, luôn dõi theo từng bước học trò trên trường thi. Khi hay tin thợ của mình đạt giải, ông vỗ tay reo hò thể hiện niềm vui như đứa trẻ. "Chúng tôi sẽ dốc sức thi trong vòng tiếp theo, tôi vẫn luôn kỳ vọng bánh mì Việt Nam được thế giới biết đến ngày càng nhiều", ông nói.



Vũ Lê

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2010/08/3BA1FCE9/

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010

5 phẩm chất phổ biến của lãnh đạo tài ba

Những nhà lãnh đạo doanh nghiệp thành công luôn sẵn sàng lắng nghe, không khắt khe với những người gặp thất bại và học hỏi không ngừng.

Luôn sẵn sàng lắng nghe
Những nhà lãnh đạo xuất chúng luôn giao tiếp hiệu quả dưới mọi hình thức. Trong môi trường doanh nghiệp, nhân viên luôn mơ ước rằng họ có thể gặp “sếp” ở mọi nơi, mọi lúc để nhận lời khuyên hoặc chỉ thị. Vì thế lãnh đạo phải luôn sẵn lòng cung cấp mọi thông tin mà nhân viên cần để họ có thể thực hiện công việc ở mức tốt nhất có thể.

Hiểu từng công việc trong công ty
Ngay cả những người không làm lãnh đạo cũng ý thức được rằng thành công của một tổ chức phụ thuộc vào việc các sếp có hiểu được bản chất và vai trò của từng công việc trong tổ chức hay không. Những nhà lãnh đạo xuất chúng biết cách đánh giá từng nhân viên, đồng thời phải tìm mọi cách để nhân viên biết rằng họ đáng giá và quan trọng với tổ chức.
Ảnh minh họa:
Ảnh minh họa: echelonlimo.com.

Không khắt khe với người gặp thất bại
Đương nhiên lãnh đạo có quyền chỉ trích, kỷ luật hoặc sa thải người dưới quyền khi họ mắc lỗi hoặc thất bại. Nhưng thay vì trừng phạt những người gặp thất bại, “sếp” nên cố gắng giúp những người đó sửa chữa sai lầm để có thể đạt được thành công trong tương lai. Một nghiên cứu khoa học cho thấy khi gặp thất bại con người rút ra nhiều bài học bổ ích hơn so với lúc họ gặt hái thành công.
Gương mẫu
Lãnh đạo xuất sắc nhất phải là tấm gương tốt đối với nhân viên. Cấp dưới có xu hướng cư xử và làm việc theo những việc mà cấp trên thực hiện. Chủ doanh nghiệp muốn nhân viên ăn mặc, phát ngôn, cư xử, làm việc thế nào thì bản thân họ phải làm đúng như thế. Nếu lãnh đạo hay chửi thề, họ sẽ khó mà yêu cầu nhân viên ăn nói nghiêm túc.

Học hỏi không ngừng
Ngày mà một người cảm thấy anh ta (hoặc cô ta) biết hết mọi thứ trên đời chính là ngày tồi tệ nhất. Những nhà lãnh đạo sáng suốt luôn hiểu rằng chẳng ai có thể biết mọi thứ và cuộc sống luôn có những thứ mới để học hỏi. Họ luôn quan sát những người bên trong và bên ngoài công ty để tìm kiếm nguồn cảm hứng cho việc nâng cao hiểu biết. Ngoài ra họ còn phải biết cách truyền đam mê học hỏi sang nhân viên, những người quản lý cùng cấp hoặc cấp trên. Một nguyên tắc vàng mà các nhà lãnh đạo nên tuân thủ là: Đừng bao giờ yêu cầu nhân viên làm một việc mà bản thân bạn không tự làm được.
Thái Dương (theo Forbes)

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

6 bí quyết của người thành công

Những người thành công suy nghĩ như thế nào? Điều gì điều khiển họ? Sau đây là những bí quyết được đúc kết từ kinh nghiệm của nhiều người.



1. Chịu trách nhiệm:


Người ta không thể kiểm soát thiên nhiên, quá khứ và người khác. Nhưng người ta khả dĩ kiểm soát tư tưởng và hành động của mình. Chịu trách nhiệm về cuộc đời mình là một tác động mạnh nhất mà bạn có thể làm được.


Les Brown bị cha mẹ bỏ rơi từ lúc mới sinh và bị coi là thiểu năng trí tuệ. Nhưng ông không đánh mất hi vọng. Và Brown đã trở thành chính khách. Ngày nay, mỗi giờ ông kiếm được 20.000 USD với tư cách là một trong số những diễn giả hàng đầu thế giới.


2. Có mục đích:


Là làm những thứ bạn hoàn toàn tin mình đủ khả năng và cố gắng đủ mức để đạt được nó. Bạn thích những gì bạn làm và thể hiện điều đó. Người ta muốn hợp tác với bạn vì họ thấy bạn nghiêm túc.


3. Lập kế hoạch:


Cố gắng đạt mục đích mà không có kế hoạch hoạt động cũng giống như lái xe qua những con đường lạ dẫn tới một nơi rất xa. Lãng phí thời gian, công sức và tiền bạc có thể làm bạn phải bỏ cuộc sớm. Với kế hoạch trong tay, bạn sẽ yên tâm, vui vẻ và đến đích trong thời gian sớm nhất.


4. Sẵn sàng trả giá:


Người thành công thường thấy được điều gì đáng trả giá để biến ước mơ thành sự thật. Họ không than phiền về công sức đã bỏ ra.


5. Không đầu hàng:


Khi Jack Canfield và Mark Vitor Hansen biên soạn cuốn Chicken soup for the soul, họ bị hơn 100 nhà xuất bản từ chối. Họ vẫn tập trung vào mục đích và cũng có người đồng ý xuất bản. Bây giờ, đó là sách bán chạy nhất. Đó là sức mạnh của sự kiên trì.


Hãy dành nhiều thời gian vào việc đạt mục đích và ước mơ. Bạn nên tư vấn: “Điều tôi đang làm có đến gần mục đích không?”.


6. Đừng trì hoãn:


Cơ hội không phải lúc nào cũng có. Người thành công luôn biết nắm bắt cơ hội, nỗ lực và đam mê hành động để thực hiện ước mơ. Bạn cũng có thể như vậy.


Trầm Thiên Thu
(chuyển ngữ từ Entrepreneur)

http://www.tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20100824/6382

Hội nhập logistics là chìa khóa tăng trưởng kinh tế ASEAN

(Dân trí) - Ngày 22/8, Hội nghị quan chức cấp cao về kinh tế ASEAN lần thứ 42 (SEOM 42) đã khai mạc với Hội thảo chuyên đề thực thi lộ trình hội nhập dịch vụ logistics do các trưởng nhóm quan chức cấp cao chủ trì cùng các doanh nghiệp Logicics của ASEAN và Việt Nam.



Dịch vụ logistics là hàng loạt hoạt động kinh doanh trải dài trong các khâu cung ứng nguyên liệu đầu vào, phân phối sản phẩm, đóng gói, tiếp thị, giám sát lưu thông… nhằm nâng cao chất lượng phục vụ của hệ thống giao thông, vận tải truyền thống.


Dịch vụ này ưu việt hơn các dịch vụ vận tải thông thường ở chỗ tồn tại một nhà cung cấp giải pháp vận tải dựa trên việc lập kế hoạch, thực thi và quản lý chặt chẽ các luồng hàng hóa, ứng dụng công nghệ thông tin để thỏa mãn nhu cầu của khách hàng.


Dịch vụ này cũng góp phần giảm chi phí vận chuyển, tăng tổng thu nhập quốc doanh. Ước tính nếu giảm 10% chi phí vận chuyển thì GDP quốc gia sẽ tăng 0,5%.


Hội thảo chuyên đề về thực thi lộ trình hội nhập về dịch vụ logistics đã khẳng định ASEAN tất yếu coi trọng tăng cường hội nhập ngành logistics trong khu vực, coi đây là mắt xích quan trọng và là “chất keo” kết dính để kết nối các công đoạn sản xuất và vận chuyển giữa các nước ASEAN trong một không gian chung.


Đồng thời, khẳng định vị trí chính trị, kinh tế của ASEAN là cửa ngõ thông thương của các châu lục và cường quốc kinh tế trên thế giới. Qua 2 năm đầu tiên của lộ trình hội nhập logistics tính đến thời điểm này, ASEAN đã đạt được nhiều bước tiến quan trọng.


Nước đương nhiệm Chủ tịch ASEAN 2010, Việt Nam là quốc gia đi đầu về xây dựng hệ thống “mềm” trong phát triển lĩnh vực logostics. Logistics ở Việt Nam hiện nay chiếm từ 15 - 20% GDP, khoảng trên 12 tỷ USD với trên 800 doanh nghiệp Logistics.


Tuy vậy, cũng như các nước ASEAN các doanh nghiệp logistics tại Việt Nam chủ yếu là vừa và nhỏ nên việc tổ chức kinh doanh chưa thực sự chuyên nghiệp; vẫn tồn tại thực trạng cạnh tranh không lành mạnh gây tổn thất cho các doanh nghiệp trong ngành.


Tại Hội thảo, các đại biểu đều cho rằng hội nhập Logistics trong ASEAN cần thể hiện trong chiến lược phát triển logistics của từng quốc gia để là chìa khóa thành công nhằm mục tiêu tăng trưởng kinh tế mỗi nước thành viên ASEAN.Khánh Hiền

http://dantri.com.vn/c76/s76-417277/hoi-nhap-logistics-la-chia-khoa-tang-truong-kinh-te-asean.htm

7 bí mật về các tỷ phú Mỹ

(Dân trí) - “Có nhiều người đã hiểu sai đời sống các tỷ phú Mỹ” -một tài liệu nghiên cứu ở nước này vừa khẳng định, kèm theo bảng liệt kê 7 huyền thoại mà người ta hay gán cho các tỷ phú USD như sau:

Bill Gates là một nhân vật điển hình trong việc sống không phô trương và toàn tâm làm từ thiện.

Đầu tiên, chúng ta cứ tưởng “các tỷ phú toàn trốn thuế”. Nhưng bạn cần biết là số tỷ phú chỉ chiếm 1% những người kiếm ra tiền ở đất Mỹ, lại trả thuế bao trùm đến 40% toàn bộ số thuế hàng năm dân chúng Mỹ trả cho Sở Thuế! Dĩ nhiên, cũng có những tay nhà giàu qua mặt nhưng đa số đều bị hỏi thăm và khi đó sẽ phải trả số tiền “rất khủng”.

Thứ hai, “các tỷ phú đều là do thừa hưởng gia tài”. Sự thật là chỉ có 20% tổng số các tỷ phú được thừa hưởng của cải, còn lại 80% “nhà giàu” đã từ tay trắng gây dựng cơ đồ. Đó là những người bình thường phải đi làm “full time” như mọi người khác.

“Các tỷ phú Mỹ luôn nghĩ rằng mình giàu và an toàn” thì thực tế họ lúc nào cũng mang trên người cả gánh lo âu: nào là thuế má, tiền học đại học của con cái, tiền thế chấp... rất đời thường như những người bình thường khác. Người nào mới giàu thì gánh lo lắng hồi hộp càng nặng hơn thấy rõ!

“Các tỷ phú bao giờ cũng là những người có mức lương cao”. Nhưng con số những người may mắn này chỉ chiếm khoảng 50%, phần còn lại tự sở hữu một doanh nghiệp nhỏ, tự quản lý “lời ăn lỗ chịu”. Tuy vậy, đa số các tỷ phú đều tốt nghiệp đại học (khoảng 80%), còn khoảng 18% có bằng master.

Thứ nữa, “các tỷ phú đều xài xe xịn”, nhưng khác với các tỷ phú ở nhiều quốc gia có nhiều “nouveau riche” như Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil, nơi mà “dấu ấn đẳng cấp” phải là chạy xe Ferrari hay Roll-Royces cáu cạnh, đa số các tỷ phú Mỹ lái xe… Ford.

Có sang hơn chút nữa thì là Cadillac, thậm chí có nhiều người chỉ sắm chiếc Lincoln. Thực ra, các trỷ phú Mỹ không “đánh giá cao” xe hơi vì họ biết xe hơi không phải là nguồn đầu tư có lợi. Một xe Roll-Royces “vừa bóc tem” giá trên 300.000 USD vừa chạy ra khỏi hãng đã mất ngay gần 40% giá trị - điều này với các tỷ phú Mỹ là phi lý nhất.


Ông trùm đầu tư Warren Buffett nổi tiếng với lối sống tiết kiệm

“Các tỷ phú chắc chỉ suốt ngày ở sân golf”: Một hình ảnh hoàn toàn sai. Chỉ có 20% các tỷ phú Mỹ là người về hưu mà thôi. Các tỷ phú khác đều phải “cày” cật lực.

“Họ toàn là những trưởng giả”, nhưng sự thật là ngày nay, các tỷ phú Mỹ là những người sống bình thường trong phạm vi tài sản (có những ngoại lệ như tỷ phú Warren Buffet giàu thứ hai thế giới nhưng vẫn ở căn nhà ngày xưa ông bà mua có 32.000 USD và đi một chiếc xe cũ).

Họ tiêu xài khá khôn ngoan, thậm chí có người còn có ý thức tiết kiệm nữa. Những thói quen tốt đẹp đó đã trở thành một thứ kỷ luật mà họ theo gần như suốt đời.



Nhật Mai

Theo Yahoo.news

http://dantri.com.vn/c76/s76-417386/7-bi-mat-ve-cac-ty-phu-my.htm

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Kiếm tiền dễ hay khó?

Edwin Lane

Phóng viên kinh doanh, BBC News

Đó là một ngày tương đối yên tĩnh trên thị trường tài chính, nhưng chỉ trong vòng 10 phút ngồi xuống bàn giao dịch, tôi đã thực hiện một cú đặt cược trị giá khoảng 1.000 đô la là giá dầu sẽ sụt giảm.

Với giá dao động ở mức 81 đô một thùng, tôi đặt một vài đơn "bán" chỉ bằng một vài cú nhấn chuột.

Thế rồi giá cả bắt đầu tụt, và lợi nhuận của tôi bắt đầu tăng lên.

Một cửa sổ nhỏ ở góc phải bên dưới của màn hình ghi tiền lời mà tôi có thể thu về: 50 đô, sau đó là $100, rồi $200, $250, $350, $600 ...

Tôi cảm thấy thần kinh không còn vững vàng được nữa và quyết định mua vào để thu lợi nhuận kiếm được từ 1000 đô đó, nhưng tôi đã tự trách mình khi nhìn thấy giá dầu vẫn tiếp tục giảm - tôi đã có thể kiếm lợi nhiều hơn nữa nếu chưa mua vội.

"Theo dõi giá dầu", một thương gia, gọi với qua vai tôi. "Nó thực sự biến động đấy."

Tôi tự an ủi trước thực tế là số tiền tôi đang kinh doanh chỉ là tiền ảo.

"Bạn có phải là người biết về tất cả các ngành nghề, bạn cần biết về chính trị, kinh tế, và thậm chí cả về thời tiết" Piers Curran, Cty Amplify Trading

Tại các văn phòng của công ty thương mại Amplify Trading ở Canary Wharf, London tôi đang thử các kỹ năng của mình trên một máy có phần mềm mô phỏng.

Các biến động trên thị trường mà tôi theo dõi trên màn hình máy tính của mình là biến động thật, nhưng tiền tôi mua bán không phải là tiền thật.

Tâm lý thị trường

Sai lầm của tôi khi ăn non - rút quá sớm khỏi một thương vụ - cũng chính là một sai lầm kinh điển của các thương gia mới vào nghề, theo ông Piers Curran, người đứng đầu bộ phận giao dịch của công ty Amplify.

Từ ngữ giao dịch

•Intraday trading (Giao dịch trong ngày): Những mua bán dựa trên các biến động ngắn hạn trong ngày, chứ không phải là đầu tư dài hạn

•Futures Trading (Giao dịch tương lai/hợp đồng hàng bán giao sau): Những mua bán các hợp đồng tương lai, đặc biệt cho phép bạn cá cược hướng biến chuyển của thị trường. Phần lớn các giao dịch trong ngày là giao dịch tương lai

•Position: Bạn giữ một vị trí nào đó trong thị trường nếu bạn bán hay mua một hợp đồng tương lai

•Long: Vị trị của bạn được gọi là "dài" khi bạn mua hợp đồng tương lai, với tính toán là thị trường sẽ lên giá

•Short: đây là trường hợp bạn bán hợp đồng tương lai với suy nghĩ dự đoán là giá cả trên thị trường sẽ sụt giảm

•Backstop: một lệnh tự động đóng vị trí của bạn khi thị trường tới một giá nhất định nào đó, cho phép bạn giới hạn những thua lỗ

•Getting burned (Bị cháy): thua lỗ vì một vụ giao dịch không thành công

•Getting killed (Bị chết): bị thua lỗ nặng

•Taking a bath: tương tự như getting killed

•Fat Finger (ngón tay vụng về): vô tình thực hiện giao dịch do bấm nhầm phím

Các thương gia giỏi nhất, ông nói, là những người có thể tách mình khỏi những con số lợi nhuận và thuần túy suy nghĩ trên phương diện phân tích mà thôi.

Đồng nghiệp của ông, giám đốc William De Lucy, đồng ý với điều đó. "Thương gia làm việc tại thị trường phải mạnh về mặt tâm lý," ông nói.

"Đây là một cuộc chạy đua đường dài chứ không phải là chạy nước rút. Bạn cần phải là người có thể chấp nhận không phải ngày nào mình cũng sẽ làm ra tiền, và không để kết quả của một trong những vụ giao dịch thương mại ảnh hưởng đến quyết định của bạn cho vụ kế tiếp.."

Bí quyết là phân tích các dữ liệu có trong tay, đưa ra quyết định về giá mua và giá bán, và sau đó thực hiện đúng theo kế hoạch của mình.

Để làm điều đó, thương gia phải nắm vững các dữ liệu kinh tế mới hoặc các tin tức mới phát hành, và cách thức thị trường có thể phản ứng như thế nào.

Ví dụ, tin xấu về thất nghiệp Mỹ vào thứ Sáu đã được thấy thị trường chứng khoán Hoa Kỳ sụt giảm mạnh.

Nó đem lại cho các thương gia chuyên thực hiện các giao dịch trong ngày cơ hội để kiếm lời bằng việc đánh cuộc vào những sụt giảm trên thị trường. Họ cũng kiếm tiền bằng việc đánh cuộc rằng thị trường sẽ tăng trở lại, vì các nhà đầu tư nhận ra rằng những tin tức có thể không phải là tồi tệ như suy nghĩ lúc ban đầu.

"Thị trường vốn thích đặt giá vào một cái gì đó trước khi nó xảy ra, và các thị trường luôn luôn đặt nếu sẽ xảy ra trường hợp xấu nhất", ông Piers Curran cho biết. Hiện đang có tâm lý căng thẳng trên các thị trường tài chính, ông cho biết thêm, và điều đó làm cho các thị trường rất nhạy cảm với bất kỳ loại tin tức nào.

"Bạn có phải là người biết về tất cả các ngành nghề, bạn cần biết về chính trị, kinh tế, và thậm chí cả về thời tiết."

Mặc dù không có tin tức gì lớn, các thương gia vẫn có thể kiếm lợi nhuận bằng cách đánh giá liệu thị trường sẽ biến động tới mức nào.

“Về cơ bản những gì bạn tìm kiếm”, ông De Lucy giải thích, là “mức độ hỗ trợ và khẩ năng chống đỡ của thị trường”.

Thông tin là trên hết

Các cấp độ có thể chỉ đơn giản là mức độ quan trọng về tâm lý, như mức 5.000 điểm trong chỉ số Bấm FTSE 100, hoặc các mức cao, thấp trong lịch sử mà có thể phải cần tới một sự thay đổi lớn trong tâm lý thị trường mới phá vỡ được.

Nhiều nơi giao dịch sử dụng phần mềm mô phỏng để đào tạo các thương gia

Có các chương trình máy tính để giúp các thương gia, nhưng họ cũng dựa nhiều vào nhau.

Trong số một lô các biểu đồ và các sàn giao dịch trên màn hình của công ty kinh doanh Amplify là một phòng chat, nơi khoảng 70 các thương gia của công ty thảo luận về các thị trường và liệu họ nghĩ giá cả có thể đi theo hướng nào.

Trong suốt buổi chiều, các thương gia nêu lo ngại của họ về tỷ giá euro-đô la liệu sẽ biến đổi ra sao, hoặc đánh dấu lưu ý tới các bài báo có thể là quan trọng. Vì vậy, điều sống còn là các thương gia phải nắm bắt hàng chục nguồn tin cùng một lúc.

Nhiều người sử dụng Twitter để theo kịp với những tin tức mới nhất và dùng cả MSN để giữ liên lạc với các mối liên hệ quan trọng trên thế giới.

"Nếu bạn là một nhà kinh doanh chuyên giao dịch trong ngày, bạn xứng đáng hưởng mỗi đồng bảng mà bạn thu được, bởi vì bạn phải trải qua một cuộc thăng trầm tâm lý mạnh" William De Lucy, Giám đốc Amplify Trading

Vì vậy, các thương gia hàng đầu có đồng lương tới sáu con số (tức hàng chục ngàn bảng/đô một năm) có một khả năng bẩm sinh để chơi trên thị trường, như rất nhiều người tại trung tâm tài chính London vẫn nhận?

"Thật khó để nói ai đó có thể làm việc này nếu chỉ dựa vào CV của họ", ông De Lucy nói.

"Thị trường thường nhiều khi phi lý. Trên thực tế, nhiều điều không xảy ra như trong sách vở." Nhưng phần thưởng về tiền bạc thì cũng thật xứng đáng, ông nói.

"Nếu bạn là một nhà kinh doanh chuyên giao dịch trong ngày, bạn xứng đáng hưởng mỗi đồng bảng mà bạn thu được, sau khi trải qua một cuộc thăng trầm tâm lý mạnh."

Và thương gia thành công nhất cũng đáng ngạc nhiên lại cũng là người dễ chịu, không kiêu ngạo, không bị tiền ám ảnh như người ta vẫn thường miêu tả.

"Bạn cần phải là người tự tin, nhưng tôi nghĩ rằng tuýp người vẫn bị cho là tiêu biểu cho các thương gia tại Phố Wall là hoàn toàn không đúng.

"Điều thực sự quan trọng là phải khiêm tốn. Ngay khi bạn nghĩ rằng không ai dám động đến bạn thì chính lúc đó thị trường sẽ hạ gục bạn."

Vào khi tôi kết thúc ngày giao dịch của mình, tôi “bỏ túi” một khoảng lợi nhuận khiêm tốn $1,728. Có lẽ ta hãy gọi nó là khoản tiền may mắn cho người mới bắt đầu.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2010/08/100812_easy_money.shtml

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

10 nhà đầu tư tài chính xuất sắc mọi thời đại

Khả năng kiếm tiền trong hoàn cảnh khó khăn là tiêu chí được hãng tin kinh tế CNBC đặt lên hàng đầu khi chọn ra danh sách 10 nhà đầu tư xuất sắc nhất trong lịch sử tài chính.


Jesse Livermore

Nghề nghiệp: Nhà đầu tư cá nhân

Thành tích nổi bật: Kiếm bộn tiền ngay trong cuộc khủng hoảng kinh tế Mỹ năm 1929.

Với biệt danh “kẻ đầu cơ”, Jesse Livermore là một trong những người hiếm hoi hưởng lợi trong cả cơn ác mộng năm 1907 và cuộc Đại khủng hoảng năm 1929. Số tiền 100 triệu USD mà Livermore có được tại thời điểm đó là một tài sản khổng lồ.

Triết lý đầu tư của Livermore hiện vẫn được nhiều người sùng bái: “Hãy đổ tiền vào khi thị trường thuận theo triết lý của bạn nhưng phải biết cắt lỗ thật nhanh”. Ông mất năm 1940 ở tuổi 67.

George Soros

Nghề nghiệp: Chủ tịch Công ty quản lý quỹ Soros Fund Management

Thành tích nổi bật: Kiếm một tỷ USD trong cuộc khủng hoảng tiền tệ tại Anh.

Sinh ngày 12/8/1930 tại Budapest (Hungary), Soros lớn lên dưới bóng đen của chế độ phát-xít và đến với lĩnh vực đầu tư một cách khá tình cờ. Thế giới bắt đầu biết đến Soros vào năm 1992 khi ông kiếm được một tỷ USD nhờ vào việc đặt cược vào sự mất giá của đồng bảng Anh. Người đàn ông với biệt danh “kẻ phá hoại ngân hàng trung ương Anh” hiện là ông chủ của Quỹ đầu tư Soros, vốn được so sánh với một con kền kền, chuyên kiếm ăn từ xác chết của các doanh nghiệp hay thậm chí là các nền kinh tế.


Paul Tudor Jones

Nghề nghiệp: Người sáng lập và Chủ tịch của Tudor Investment Corporation

Thành tích nổi bật: Tiên đoán về Ngày thứ 2 đen tối vào năm 1987.

Khi còn là môi giới của EF Hutton, Paul Tudor Jones đã nổi tiếng khi tiên đoán được sự kiện Ngày thứ 2 đen tối của Thị trường chứng khoán New York năm 1987. Với dự đoán này Jones đã giúp khách hàng của mình nhân đôi tài khoản chỉ trong một ngày. Tính đến hết năm 2009, bản thân ông cũng đã sở hữu tài sản lên tới 6,3 tỷ USD và là Chủ tịch quỹ Robin Hood Foundation chuyên làm từ thiện, chống lại đói nghèo tại New York.

James "Jim" Simons

Nghề nghiệp: Người sáng lập Renaissance Technologies

Thành tích nổi bật: Áp dụng mô hình toán học vào kinh doanh một cách xuất sắc.

Từng là nhà toán học, chuyên gia giải mã và cũng là tay chơi poker khét tiếng một thời, Jim Simons được xem là một trong những người đi tiên phong trong việc vận hành các mô hình toán học vào kinh doanh. Quỹ đầu tư của ông hiện vẫn cho lợi nhuận hàng năm khoảng 30% cho dù Simons đã nghỉ hưu từ đầu năm 2010.

Nicolas Darvas

Nghề nghiệp: Nhà đầu tư cá nhân

Thành tích nổi bật: Phát triển lý thuyết BOX về việc lựa chọn cổ phiếu.

Từng là một vũ công nổi tiếng, Darvas đến với tài chính một cách tình cờ và hoàn toàn tự tích lũy kinh nghiệm đầu tư. Darvas nổi tiếng tại Phố Wall vào đầu những năm 50 của thế kỷ trước nhờ thành tích biến 10.000 USD thành 2 triệu USD trong vòng 18 tháng. Thành tựu nổi bật của ông là phát triển BOX, lý thuyết chọn cổ phiếu vẫn được sử dụng cho đến tận ngày nay.

John Paulson

Nghề nghiệp: Chủ tịch Paulson & Co

Thành tích nổi bật: Thoát khỏi thị trường ngay trước cuộc khủng hoảng nhà đất tại Mỹ.

Là một trong những người hiếm hoi nhận ra cuộc khủng hoảng nhà đất đang đến gần vào năm 2006, Paulson đã kiếm lời đủ trước khi rời khỏi thị trường. Đặt cược cho các tài sản mạo hiểm và các định chế tài chính, Paulson đã kiếm được khoảng 15 tỷ USD cho các nhà đầu tư.

Steve A. Cohen

Nghề nghiệp: Người sáng lập SAC Capital Partners

Thành tích nổi bật: Trở thành “thương gia quyền lực nhất Phố Wall" theo bình chọn của BusinessWeek.

Cohen nổi tiếng vì khả năng kiếm tiền trong mọi điều kiện của thị trường. Tính đến hết năm 2009, số tiền Cohen kiếm được đã lên tới 11,4 tỷ USD.

Ken Griffin

Nghề nghiệp: CEO của Citadel Investment Group

Thành tích nổi bật: Điều hành thành công một trong những quỹ đầu tư lớn nhất thế giới.

Ken Griffin khởi nghiệp bằng việc sáng lập và điều hành 2 quỹ đầu tư ngay trong trường Harvard. Tại Citadel, một trong những quỹ đầu tư lớn nhất thế giới, Griffin hiện quản lý tổng tải sản lên tới 13 tỷ USD và có lượng giao dịch mỗi ngày tương đương 3% thanh khoản của Thị trường chứng khoán New York.

Jim Rogers

Nghề nghiệp: Đồng sáng lập Quỹ Quantum

Thành tích nổi bật: Mang lại cho Quỹ lợi nhuận 4.200% trong 10 năm.

Cùng với George Soros, Rogers là đồng sáng lập của Quỹ Quantum Fund và giúp quỹ này có lợi nhuận 4.200% trong vòng 10 năm đầu, chủ yếu nhờ việc kinh doanh trên thị trường giao dịch hàng hóa.

John D. Arnold

Nghề nghiệp: Sáng lập Centaurus Advisiors

Thành tích nổi bật: Trở thành một trong những trùm kinh doanh năng lượng trên phạm vi toàn cầu.



Với tài sản 2,7 tỷ USD, người đàn ông ngoài 30 tuổi này là một trong những tỷ phú trẻ nhất tại Mỹ. Arnold đã mang lại cho hãng Enron 750 triệu USD vào năm 2001 và mang lại cho bản thân khoảng 2 tỷ USD nhờ kinh doanh năng lượng trong vòng gần 10 năm qua.


Nhật Minh

Ảnh: AFP, CNBC

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Quoc-te/2010/07/3BA1E6BC/

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

'Thổi' thương hiệu bằng nhân viên

Cậu thanh niên thích thú dán đề can logo công ty lên xe của mình. Một nữ nhân viên bất cứ khi nào có dịp đều khoe về môi trường, văn hóa công ty với bạn bè. Cả hai đều thể hiện sự yêu quý và tự hào về công ty của họ.

Khách hàng nhận biết và tin tưởng một thương hiệu đa số bắt nguồn từ lần tiếp xúc đầu tiên với sản phẩm, dịch vụ - mà nhân viên là người trao cho họ. Vậy, để nhân viên tin yêu và tự hào về thương hiệu công ty để “lan truyền” đến khách hàng thì chính ban lãnh đạo phải giúp họ thấu hiểu về sản phẩm, về văn hóa công ty cũng như những yếu tố cấu thành nên thương hiệu.

Trong công tác xây dựng thương hiệu của công ty, nhân viên kinh doanh hoặc nhân viên chăm sóc khách hàng là những người tiên phong bởi họ trực tiếp làm việc và phục vụ khách hàng. Thế nên, nhóm nhân viên này cần được đào tạo kỹ lưỡng, chuyên nghiệp.

Hãy nhìn cách nói chuyện cộc lốc, thiếu quan tâm của nhân viên kinh doanh khi trình bày với khách hàng về sản phẩm, thái độ thờ ơ của nhân viên giao dịch hay sự mất bình tĩnh của nhân viên chăm sóc khách hàng khi nhận lời phàn nàn của khách hàng... Tất cả những điều này sẽ đem về một điểm trừ to tướng về thương hiệu công ty.

Tiếng lành đồn xa, tiếng xấu còn đồn xa hơn. Chỉ cần nhân viên của bạn mắc những lỗi tương tự như vậy thì thương hiệu công ty sẽ mất dần theo thời gian.

Xây dựng thương hiệu nội bộ

Bên cạnh các kênh thông tin về quảng bá thương hiệu gắn liền với các biểu trưng logo tại khu vực cộng đồng; quảng cáo trên truyền hình - báo chí; tổ chức sự kiện... thì việc xây dựng thương hiệu nội bộ là rất quan trọng.

Việc tạo ra mối liên kết giữa thương hiệu với nhân viên trong công ty sẽ tạo nền tảng vững chắc để phát triển thương hiệu mạnh ngoài thị trường. Lãnh đạo công ty cần có những kế hoạch rõ ràng trong tuyển dụng, đào tạo nhân viên đảm bảo văn hóa cá nhân phù hợp với tính cách, văn hóa công ty. Chú ý những nguyên tắc sau:

- Thẳng thắn, trung thực khi truyền thông thương hiệu đến nhân viên. Đó không chỉ là phương pháp xây dựng lòng tin với thương hiệu mà còn giúp cho nhân viên cảm thấy mình người quan trọng trong chiến lược phát triển công ty. Điều này là cơ sở để xây dựng lòng tin và thiện chí của khách hàng, đối tác sau này.

- Rút ngắn khoảng cách giữa nhân viên với ban lãnh đạo, nhân viên với nhân viên bằng những chương trình, hội thảo hoặc những dịp như tôn vinh nhân viên nỗ lực, ngày hội nhân viên... Đây là cơ hội để ban lãnh đạo chia sẻ định hướng phát triển thương hiệu và hoạch định thực hiện. Trong các hội thảo, ghi nhớ nên dành thời gian lắng nghe nhiều hơn bởi đây là dịp nhân viên chia sẻ những khó khăn, kinh nghiệm trong quá trình trực tiếp làm việc với khách hàng. Chính trong những buổi nói chuyện như vậy, đội ngũ bán hàng sẽ giúp các nhà quản lý có được những ý tưởng mới về xây dựng thương hiệu.

- Khen thưởng những nhân viên xuất sắc trong phát triển thương hiệu công ty: đó là những người có sáng kiến hiệu quả, những ý tưởng hay cho việc xây dựng và phát triển thương hiệu; hoặc là nhân viên tạo được hiệu quả công việc từ sự nhiệt tâm và hết lòng vì khách hàng…

Để kết lại bài viết này, tôi chia sẻ hai trong số những câu chuyện về xây dựng thương hiệu công ty từ nhân viên mà tôi khá tâm đắc.

Câu chuyện thứ nhất: Tại một cửa hàng thức ăn nhanh ở bang Florida (Mỹ), nhằm làm hài lòng vị khách yêu cầu loại thức uống mà cửa hàng vừa bán hết, một nhân viên phục vụ đã đi bộ 5 phút để mua về lon Diet Coke. Lon nước được đặt trên bàn trong sự ngỡ ngàng và biết ơn của vị khách hàng… Về sau, anh chàng đó trở thành người quản lý chuỗi các cửa hàng McDonald’s tại bang này.

Câu chuyện thứ hai: Một nhân viên thu ngân đã đem về cho siêu thị nơi mình làm việc một hợp đồng cung ứng nội thất trị giá vài triệu đô la chỉ bởi cô đã vô tình “ghi điểm” khi trả tiền giúp một vị khách - con trai một doanh nghiệp lớn đang có ý định tìm đối tác cung cấp nội thất mới cho công ty. Thay vì bảo khách phải tự đi đổi tiền rồi lại xếp hàng đợi thanh toán vì anh ta chỉ mua lẻ vài quả banh tennis, cô đã móc tiền túi trả 3 đôla và 82 xu vì anh ta không có tiền lẻ. Hành động đó để lại ấn tượng sâu sắc cho anh chàng đến nỗi anh khẳng định với bố mình “Có những nhân viên như thế thì chắc chắn siêu thị đó rất đáng tin cậy” rồi thuyết phục ông đặt hàng tại đó.

Hai câu chuyện về tinh thần phục vụ khách hàng hết mình cũng là bài học Xây dựng thương hiệu công ty sâu sắc. Đồng thời, nó nhắc nhớ rằng “Sự trân trọng nhân viên và những hành động của họ đối với khách hàng là một bí quyết xây dựng thương hiệu đơn giản nhưng rất hiệu quả”.

Đoàn Thiên Hưng
Phó Tổng Giám đốc - Nhân Luật Group

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2010/08/3BA1EC78/

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Trở thành doanh nhân từ những ngông cuồng, dại dột

Tôi có một thời tuổi trẻ ngông cuồng và nhiều dại dột. Ngông và dại thì chả bao giờ hay mà chỉ dẫn đến nhiều phiền toái, cay đắng. Song cũng nhờ đó tôi đã cảm nhận được cuộc sống và giá trị đồng tiền.

Tốt nghiệp phổ thông với học lực khá và là học sinh giỏi văn ở trường, tôi hoàn toàn có thể thi đỗ vào đại học. Nhưng chỉ vì một chút ngông cuồng của tuổi trẻ, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên của bố mẹ, tôi vào học ở trường xiếc. Một bước rẽ ngang không tồi nếu tôi theo đuổi công việc mà mình lựa chọn đến cùng. Nhưng đáng tiếc vẫn vì một chữ ngông mà tôi lại bỏ dở.

Khi đó bố mẹ tôi tá hỏa. Con trai lớn ở nhà không nghề ngỗng, không học hành, thì hư sớm. Nên bố mẹ bắt tôi học một nghề nào đó để tự nuôi thân. Do quen biết, ông bà xin cho tôi học thợ hàn. Không thể cưỡng lại và cũng chán ngồi nhà, tôi bước chân vào con đường học làm thợ.
Ông Lê Dũng: "Tôi đã trở thành doanh nhân nhờ những ngày làm thợ hàn khốn khó".

Gọi là học, nhưng thực ra không phải là các khóa học như các bạn hình dung bây giờ, đơn giản là đi làm theo những người thợ chính để họ chỉ bảo. Người được giao hướng dẫn tôi lại thích đùa ác ý. Rất nhiều lần, ông sai tôi chắp 2 đầu của mối hàn để cho ông hàn. Khi tôi đang loay hoay chắp vào cho khít thì ông bất ngờ dí luôn mũi hàn vào, tia hồng ngoại bắn tung tóe làm mắt tôi bị bỏng hồ quang. Rất đau đớn.

Tối về tôi phải chườm mắt bằng đá mới dịu đi được phần nào. Mắt không thể mở ra được, ánh sáng chiếu vào làm đau nhiều hơn nữa. Sáng dậy, tôi vẫn phải đi làm, vừa đạp xe vừa nhắm mắt, thỉnh thoảng mới hé mắt ra chút để nhìn đường rồi lại nhắm tịt lại, đâm vào gốc cây ngã lăn quay ra đường.

Sức thanh niên như tôi ngã cũng chẳng đau nhưng cái cặp lồng cơm trưa treo ở ghi đông văng ra đường, cơm rau bắn ra tung tóe. Lồm cồm bò dậy dựng xe, nhặt cặp lồng, vừa ngượng vừa cay đắng trước con mắt hiếu kỳ của mọi người qua lại. Thế nhưng, ông thợ đâu chỉ đùa tôi một lần như thế.

Ngày ngày, ông bắt tôi làm từng thao tác tỷ mẩn và lặp đi lặp lại như thế. Lâu lâu lại cho tôi một vố. Thế nhưng, sự đau đớn ấy lại cho tôi nhìn nhận một khía cạnh khác, thực tế của đời sống. Và chẳng biết từ lúc nào, tôi hiểu rằng muốn làm được bất cứ việc gì dù to dù nhỏ cũng phải đi từ cái đơn giản nhất.

Và từ quãng đời lăn lộn làm thợ, tôi biến đổi thành con người khác. Từ một thanh niên con nhà tử tế, tôi biến thành một người biết nói tục chửi bậy, biết hút thuốc lào, biết cờ bạc… Lương mỗi tháng lĩnh 300.000 đồng, nộp tiền ăn cho mẹ hơn 100.000 đồng, còn lại trả tiền cắm quán nước.

Từ đây, tôi nhận ra rằng sống trong môi trường nào, con người sẽ bị biến đổi theo chiều ấy. Hay như ông bà ta vẫn nói đi với "Bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy". Bạn nghĩ mình là ai thì bạn sẽ trở thành người đó. Rồi một ngày tôi tỉnh ra, quyết phải quay lại con đường học hành, tôi mất nửa năm làm thợ, tối đi học thêm ôn thi đại học với quyết tâm rất lớn. Và đúng sau 2 năm làm thợ, tôi thi đỗ đại học kinh tế quốc dân. Từ lúc đó đời tôi ngoặt sang hướng khác.

Những khổ cực trong giai đoạn này thực ra không trôi đi vô ích, nhờ nó tôi đã nung nấu khát vọng cháy bỏng phải trở thành một doanh nhân thành đạt và giàu có. Rất nhiều đêm, trước khi ngủ, tôi đều nằm và hình dung ra con người mà tôi muốn trở thành sau này, cái nhà tôi sẽ ở, cái xe tôi sẽ đi, công việc tôi sẽ làm... Chính những hình ảnh cụ thể và chi tiết mà tôi đã tưởng tượng ra đã trở thành động lực to lớn giúp tôi vượt lên trên mọi vất vả để đạt được thành công ngày hôm nay.

Kinh doanh là cái nghiệp

Thấm thía sức nặng của đồng tiền từ những ngày còn làm thợ, nên từ khi còn là sinh viên năm thứ nhất, tôi đã bắt đầu vào nghiệp kinh doanh và từ chối không nhận bất cứ sự giúp đỡ về vật chất nào của gia đình. Đó là cách tôi tự tạo ra sức ép để tăng tự lập.

Tôi tập hợp được một nhóm bạn làm đủ các việc có thể kiếm được tiền. Thông thường nhất là đi thuyết phục nhận thầu lắp đặt điện, nước, thiết kế nội thất... Cho các công trình xây dựng, sau đó chuyển cho các đối tác làm và ăn hoa hồng. Thời gian này, tôi ngộ ra một điều, kiếm tiền không nhất thiết phải lao động quần quật, phải biết tư duy một cách thông minh và nhanh nhạy và biết nắm bắt cơ hội. Tôi quyết định xin vào làm việc tại một công ty quảng cáo với mục đích tìm hiểu sự vận hành của một công ty từ bên trong.

Một thời gian ngắn, tôi được đề bạt vào chức vụ phụ trách công việc kinh doanh của công ty. Tại đây, tôi bước đầu có sự hình dung về mô hình hoạt động của một công ty, mặc dù còn ở mức độ rất sơ khai, cũng như rèn luyện được kỹ năng tiếp xúc và thuyết phục khách hàng. Lúc này tôi vẫn còn là sinh viên.

Đúng khi tốt nghiệp ra trường, công việc ở công ty quảng cáo không còn hấp dẫn nữa, do sự tình cờ tôi về làm việc cho nhiều dự án. Đây thực sự là quãng đời đem đến cho tôi nhiều trải nghiệm mới mẻ và giúp tôi tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, kỹ năng, cũng như các mối quan hệ cho công việc kinh doanh sau này của mình. Do phải tiếp xúc với nhiều loại người trên khắp mọi miền đất nước, tôi rèn luyện được khả năng thích ứng rất cao.

Làm ở đây 5 năm, khi cảm thấy tại đây khó có thể đạt được mục đích mà mình đã đạt ra, tôi quyết định xin thôi việc, ra ngoài mở doanh nghiệp riêng. Tôi cùng với bạn góp vốn mở công ty sản xuất nước uống tinh khiết. Tại đây, tôi đã làm tất cả các công việc từ A - Z, từ giám đốc, kế toán, tiếp xúc khách hàng, thậm chí thành ông xe ôm chở hàng cho khách nếu cần.

Thực tế, khi bắt tay vào việc tôi mới có kinh nghiệm của một giám đốc kinh doanh, vì vậy tôi vấp phải hàng loạt các vấn đề khác trong việc quản lý doanh nghiệp. Từ việc nhân viên khó bảo, liên tục đòi tăng lương, đến các việc liên quan đến luật pháp, luật doanh nghiệp, chăm sóc khách hàng... Tôi thấm thía một điều, làm sếp mà không biết cách, thì khổ hơn nhân viên nhiều lần. Công ty thu nhập tốt, nhưng thực tế tôi đã phải gồng mình gấp nhiều lần thực lực của bản thân. Tôi mà buông thì coi như doanh nghiệp cũng sụp, mà cứ tiếp như thế này thì không ổn.

Trong lúc đang loay hoay tìm lối thoát, tôi gặp được một người đã dẫn mình sang một bước ngoặt mới. Cuộc gặp gỡ hoàn toàn tình cờ, khi tiếp cận khách hàng. Anh là người có kiến thức uyên thâm cũng như nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh. Nhờ anh, tôi vỡ ra nhiều điều. Tôi biết đến khái niệm kim tứ đồ của Robert Kiyosaki và biết cách định vị bản thân. Hóa ra, cứ ngỡ mình là chủ doanh nghiệp, nhưng thực chất tôi vẫn còn loay hoay ở phía bên trái kim tứ đồ, vị trí của nhóm người làm tư. Tôi chỉ có vỏ ngoài là một chủ doanh nghiệp, còn tôi vẫn mang tâm thức của một người nghèo. Chính điều này làm tôi làm việc rất vất vả và có thành công thì cũng không bền.

Dưới sự tư vấn của anh và sự tự học hỏi, tôi đã thay đổi tư duy và nhận thức, việc điều hành doanh nghiệp trở nên dễ dàng hơn. Ngoài việc kiếm tiền, tôi bắt đầu học cách giữ tiền và đầu tư những đồng tiền kiếm được. Lần đầu tiên, tôi có 100 triệu đồng trong tay, rồi 200 triệu đồng... Đến năm 2007, tôi và một số người bạn quyết định thành lập công ty hoạt động trong các lĩnh vực đầu tư tài chính, đào tạo, xây dựng...
Đúc kết lại kinh nghiệm lăn lộn trên thương trường của mình, tôi nhận thấy quy trình chung có thể đưa mọi người đến thành công có thể rút ngọn như sau:

- Phải xác định mục tiêu cuộc đời mình càng sớm càng tốt và hình dung rất rõ ràng về con người mình muốn trở thành (như tôi đã làm), điều này sẽ là động lực to lớn cho bạn mỗi khi vấp phải khó khăn.

- Để đạt được mục tiêu của mình, bạn không nề hà con đường phải trải qua, chấp nhận thay đổi phương pháp nhưng dứt khoát không thay đổi mục tiêu.

- Nên thử thách ở nhiều môi trường khác nhau để tìm ra vị trí thích hợp nhất. Những điều bạn đã làm, đã trải qua, cho dù không đến được cái đích mà mình mong muốn nhưng cũng không mất đi, nó sẽ là vốn sống giúp bạn đạt được thành công sau này.

- Cách nhanh nhất để đạt được mục tiêu phải tìm được một người thày. Người thày ở đây có thể là một con người cụ thể, một cuốn sách gối đầu giường... Mình sẽ có cơ hội được nhận miễn phí những kinh nghiệm mà người khác đã phải trả giá đắt.

- Trước khi bắt tay vào lập nghiệp hãy nhìn ra thế giới và tìm hiểu một khái niệm mới với người Việt Nam nhưng đã rất phổ cập ở các nước phát triển đó là khoa học học làm giàu. Nếu bạn chưa có nhiều tiền để tham gia những khóa học như tôi đã học, thì Internet là công cụ tốt giúp bạn thực hiện điều đó.


Lê Dũng

Phó chủ tịch HĐQT kiêm Phó TGĐ Công ty IDT International

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2010/08/3BA1EAFD/