TT - Câu trả lời chung mang đầy tính báo động: “Giáo dục đang trở thành nạn nhân của kinh tế. Trong thời khủng hoảng, gần như khắp nơi trên thế giới, khoa học xã hội và nhân văn đang phải thúc thủ và lùi bước do tính sinh lãi kém!”.
Sinh viên Trung Quốc bước vào điểm thi đại học 2010 tại Cam Túc ngày 7-6 - Ảnh: Getty Images
Có hai cách khá chính xác để biết tương lai của một quốc gia: khảo sát dân số và hệ thống giáo dục. Cách thứ nhất cho phép dự báo sự chuyển biến dân số trong 30 năm tới. Các dữ liệu (số sinh, số tử của trẻ em...) có thể cung cấp những chỉ báo tốt về sức khỏe của một xã hội, nghĩa là về tương lai sắp tới của nó. Còn liên quan đến giáo dục, ai cũng biết một gia đình không lưu tâm đúng mức đến việc giáo dục con cái sẽ không chuẩn bị được cho chúng một tương lai dễ dàng. Đối với xã hội, điều gì sẽ xảy ra khi các xã hội này buông lỏng đầu tư cho giáo dục hay giao khoán giáo dục cho thị trường?
Khủng hoảng toàn cầu về giáo dục
Giáo dục đại học đang trải qua một cuộc khủng hoảng sâu rộng mang quy mô toàn cầu được mô tả là “lặng lẽ, nhưng nguy cơ gây tổn thất của nó còn lớn hơn cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới bắt đầu vào năm 2008”.
Nhà triết học Mỹ Martha Nussbaum đã nhiều lần cảnh báo về “những nguy cơ của một nền giáo dục chỉ nhắm đến tăng trưởng vì tăng trưởng”. Trong cuốn sách Vì mục tiêu phi lợi nhuận: vì sao dân chủ cần các khoa học xã hội (Not for profit: democracy needs the humanities) vừa xuất bản ở Mỹ, nữ giáo sư luật và đạo đức này của Trường đại học Luật Chicago đã báo động: “Do khao khát thành công kinh tế, nhiều nước và hệ thống giáo dục của các nước này đang tỏ ra cực kỳ khinh xuất khi không còn cung cấp cho họ những kỹ năng cần thiết cho sự tồn tại của các xã hội dân chủ”.
Bà nhấn mạnh: “Nếu khuynh hướng này cứ tiếp diễn thì rồi đây nhiều nước trên thế giới sẽ chỉ cho ra lò những thế hệ người máy hữu dụng, ngoan ngoãn và giỏi kỹ thuật hơn là những công dân hoàn chỉnh, có khả năng tự tư duy, biết đặt lại các vấn đề, hiểu được nỗi đau và hành động của người khác”.
Những biến động này là gì? Đó là sự thúc thủ và lùi bước của các ngành khoa học xã hội và nhân văn khi mà các nước thích tìm kiếm lợi nhuận ngắn hạn bằng cách cung cấp cho lớp trẻ những kỹ năng hữu dụng và phù hợp nhất với mục tiêu này. Bà Martha Nussbaum giải thích: “Do quan điểm cho rằng khoa học xã hội và nhân văn chỉ là những thứ phụ tùng vô ích vào lúc các nước đang phải gấp rút tháo bỏ những cái thừa thãi để giữ được sức cạnh tranh trên thị trường thế giới, nên các ngành học này đang nhanh chóng biến mất trong các chương trình giảng dạy của đại học, thậm chí trong cả suy nghĩ của các bậc cha mẹ”.
Trong khi đó, theo bà: “Ngày nay, hơn lúc nào hết chúng ta đang sống trong sự tương thuộc toàn cầu. Những vấn đề mà chúng ta phải giải quyết - dù là trong lĩnh vực kinh tế, môi trường, tôn giáo hay chính trị - đều mang tầm toàn cầu. Bởi vậy, các trường trung học và đại học khắp thế giới có một nhiệm vụ to lớn và khẩn cấp là cung cấp cho lớp trẻ khả năng tự xem mình là một thành viên của một đất nước không đồng dạng và của một thế giới còn không đồng dạng hơn, cũng như có được một sự thấu hiểu nhất định về lịch sử cùng bản sắc của các dân tộc vốn tạo thành thế giới này”.
Đại học: “trung tâm tìm việc làm”?
Những biến động này không chỉ diễn ra ở các nước phương Tây mà còn ở các nước đang nổi lên như Trung Quốc, Ấn Độ... Báo New York Times, trong bài viết “Bị ám ảnh bởi tin học và quản trị kinh doanh”, cho rằng sự bùng nổ kinh tế ở Ấn Độ đã khiến sinh viên đang quay ngoắt lại với khoa học xã hội và nhân văn do tính sinh lãi kém của nó. Báo này ghi nhận: các ngành khoa học xã hội và văn chương từng được giảng dạy trong các đại học hiện ngày càng bị lơ là theo thời gian cùng với việc thiếu ngân sách đầu tư cùng đội ngũ giảng dạy.
Cùng lúc các trường quản trị kinh doanh và công nghệ lại nở rộ. Shreesh Chaudhary, giáo sư môn tiếng Anh và ngôn ngữ, trên diễn đàn báo The Hindu năm 2009 từng viết: “Hậu quả thật thảm hại, các trường đại học tầm cỡ quốc tế giờ chỉ còn là những bóng mờ của chính mình”. Khoa học xã hội đang biến mất nhanh trong chọn lựa của sinh viên.
Theo Ngân hàng Thế giới, mặc dù các ngành khoa học “tổng quát” bao gồm khoa học xã hội và nhân văn vẫn đang có nhiều nhu cầu nhất, nhưng số sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp các ngành kỹ thuật lại tăng lên với tốc độ nhanh gấp sáu lần trong thời gian 2000-2004. Điều này phản ánh một sự chuyển biến sâu rộng trong xã hội Ấn Độ: trước đây người ta coi trọng giá trị nội tại của nội dung giảng dạy, khả năng mở rộng các chân trời kiến thức cho sinh viên, giúp họ tiếp cận với những ý tưởng mới, kinh nghiệm mới. Còn nay, người ta lại bị ám ảnh bởi giá trị của một văn bằng trong thị trường lao động.
Còn tại Trung Quốc, báo chí nước này cũng từng nhiều lần lên tiếng báo động. Phát biểu trên báo Đô Thị Phương Nam của Quảng Đông, giáo sư Vương Đức Khả, hiện giảng dạy thương mại quốc tế tại Trường đại học Tôn Dật Tiên, phàn nàn: “Người ta đang thích công nghệ hơn khoa học xã hội và nhân văn đến mức ngay cả những đại học nổi tiếng trong lĩnh vực nghệ thuật và văn chương giờ cũng phải chạy vạy để lo mở các khoa công nghệ và y”. Báo Buổi Tối Dương Thành cũng cho biết chương trình giảng dạy ở đại học đã ngả theo xu hướng thực dụng chỉ cốt sao cho sinh viên có thể kiếm được một việc làm sau khi ra trường.
TRUNG NGUYỄN (Tổng hợp từ CI)
http://tuoitre.vn/Giao-duc/392758/Giao-duc-dai-hoc-di-ve-dau.html
Đúng là khủng hoảng toàn cầu, nhưng ... Trong những năm trước, tôi đã từng viết nhiều bài báo nói về tình trạng khủng hoảng giáo dục toàn cầu. Vì thế tôi hoàn toàn tán thành nhận định của bài báo nói trên. Cuộc khủng hoảng này thực ra đã bắt đầu từ giữa thế kỷ 20, khi người ta áp dụng "Toán Học Mới" trong trường phổ thông ở Pháp, rồi sau đó lan rộng ra thế giới. Hiện nay phương Tây đã và đang sửa chữa sai lầm, nhưng vẫn không hoàn toàn quay trở lại truyền thống cũ.
Người ta đã quá mải mê với khái niệm "cải cách" mà quên mất khái niệm "bảo tồn". Trong giáo dục cần phải bảo tồn truyền thống kết hợp với bổ sung cái mới, thay vì lao vào cải cách rồi lại cải cách và cải cách như hiện nay. Chính việc cải cách không ngừng, thay đổi không ngừng đã dẫn tới sự hỗn loạn ngày nay, đặc biệt trong bối cảnh các thang bậc giá trị truyền thống bị đổ vỡ đây đó, đồng tiên lên ngôi, thì sự tha hoá về giáo dục là không thể tránh khỏi.
Giáo sư Đặng Mộng Lân, trước khi mất có nói: "Việc gì phải thay đổi chương trình môn Toán nhiều thế. Cứ lấy chương trình Lebossé (của Pháp ngày xưa ở Hà Nội) ra mà dạy là tốt rồi". Tôi nhiệt liệt tán thành quan điểm của GS Lân. Tất cả sách giáo khoa ngày nay đều rất kém chất lượng so với cuốn Lebossé mà GS Lân nhắc tới.
Phạm Viẹt Hưng
Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010
Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010
Bài học về sự kiên định
13/07/2010 10:21
![]() |
2 năm trước TBN đã nâng cúp ở VCK Euro và điều đó đã lặp lại ở VCK World Cup 2010 - Ảnh: AFP |
Vì sao người ta đã nghiên cứu rất kỹ lối chơi thuần túy dựa vào kỹ thuật của TBN trong suốt 2 năm qua (kể từ lúc đội này vô địch Euro 2008), mà vẫn không có cách gì cản nổi đội này tiến đến chức vô địch World Cup 2010? Đấy là một bài học lớn về sự kiên định tại World Cup này.
Không chỉ giữ vững lối chơi sở trường, HLV Del Bosque còn luôn nghĩ cách hoàn thiện và thúc đẩy lối chơi ấy đến mức độ cao nhất. TBN giữ và chuyền bóng mãi cho đến khi nào hàng thủ đối phương lộ ra khoảng trống thì thôi.
Sở dĩ TBN thường chỉ ghi bàn quyết định trong hiệp 2 (và như ở trận chung kết là trong hiệp phụ thứ 2), là vì ai cũng biết rõ TBN sẽ đá như thế nào và dồn hết mọi nỗ lực vào việc phòng thủ. Nhưng thủ mãi cũng phải có lúc “thủng”. Vả lại, cố đuổi theo quả bóng thì sẽ xuống sức vào cuối trận. TBN thường chỉ ghi được 1 bàn, nhưng đấy luôn là bàn thắng thuộc loại “không chóng thì chầy, sẽ phải đến”. Và đấy thường là bàn thắng trước đội phòng ngự bằng 8 cầu thủ. Các bàn thắng đúng chất TBN như vậy có giá trị hơn rất nhiều so với loại mưa bàn thắng của đội tuyển Đức.
Có thể “màu mè”, nhưng HLV Del Bosque có lý. Khi được hỏi vì sao ông luôn bình thản trước những bàn thắng quý giá của học trò, ông hỏi ngược: “Vì sao tôi phải vui mừng khi ấy chỉ là những gì diễn ra theo đúng kế hoạch?”, theo AFP. Cũng may cho Del Bosque, khi TBN… thua Thụy Sỹ trong trận ra quân. Kết quả ấy làm các ngôi sao TBN tỉnh người, bỏ hẳn thái độ kiêu ngạo, và càng cố hoàn thiện hơn nữa lối chơi của họ. TBN tại giải này chỉ thay người để “thoát” khỏi những toan tính vô hiệu hóa của đối phương, thay người để thay giải pháp tấn công, chứ TBN không bao giờ từ bỏ nguyên tắc dùng kỹ thuật để tấn công mỗi khi ra sân.
Cũng chưa chắc TBN vô địch nếu như đối thủ của họ trong trận chung kết là Brazil thay vì Hà Lan. Nhưng đấy cũng chính là đỉnh điểm của sự khác biệt. Đang thành công bằng nguyên tắc lấy hiệu quả làm đầu, thầy trò Dunga bỗng muốn được khen về giá trị nghệ thuật trong cách chơi chắc chắn của họ. Sự khắc nghiệt của đấu trường World Cup khiến Brazil không còn cơ hội sửa chữa cho một thoáng mất kiên định ấy.
Bóng đá châu Phi bỗng từ bỏ giá trị ngẫu hứng để chạy theo lối chơi nặng về chiến thuật, vốn không bao giờ là điểm mạnh của bóng đá châu Phi. Thế là thất bại. Đức thất bại trong trận bán kết với TBN một phần cũng vì người Đức bỗng từ bỏ khí thế như nước vỡ bờ của họ, đang đá nhanh bỗng chuyển sang đá chậm, đang tấn công bỗng sợ thua, đang ở tình thế không có gì để mất bỗng sợ bị loại mất quyền vào tranh chung kết. Đức là một trong vài đội thành công tại World Cup này. Nhưng đáng lẽ họ có thể thành công hơn nữa.
Kiên định khác với… lì lợm. Đây là kỳ World Cup thành công của sự kiên định nhưng cũng là kỳ World Cup mà các đội bóng… lì lợm đã thất bại nặng nề. Đội Pháp của Raymond Domenech không cần bàn nữa. tuyển Ý cũng quá lì trong lối chơi không hề muốn tấn công, còn Anh thì mấy cũng chỉ biết đá 4-4-2 trong hoàn cảnh thế giới đã tiến bộ đến tận đẩu tận đâu về mặt đấu pháp. Đấy cũng là những bài học lớn.
Sở dĩ TBN thường chỉ ghi bàn quyết định trong hiệp 2 (và như ở trận chung kết là trong hiệp phụ thứ 2), là vì ai cũng biết rõ TBN sẽ đá như thế nào và dồn hết mọi nỗ lực vào việc phòng thủ. Nhưng thủ mãi cũng phải có lúc “thủng”. Vả lại, cố đuổi theo quả bóng thì sẽ xuống sức vào cuối trận. TBN thường chỉ ghi được 1 bàn, nhưng đấy luôn là bàn thắng thuộc loại “không chóng thì chầy, sẽ phải đến”. Và đấy thường là bàn thắng trước đội phòng ngự bằng 8 cầu thủ. Các bàn thắng đúng chất TBN như vậy có giá trị hơn rất nhiều so với loại mưa bàn thắng của đội tuyển Đức.
| Chiếc cúp vàng hôm nay là thành công nối tiếp sau danh hiệu vô địch châu Âu 2008. Và tôi tin rằng đội bóng sẽ không dừng lại ở đó... | ||
| HLV Del Bosque | ||
Cũng chưa chắc TBN vô địch nếu như đối thủ của họ trong trận chung kết là Brazil thay vì Hà Lan. Nhưng đấy cũng chính là đỉnh điểm của sự khác biệt. Đang thành công bằng nguyên tắc lấy hiệu quả làm đầu, thầy trò Dunga bỗng muốn được khen về giá trị nghệ thuật trong cách chơi chắc chắn của họ. Sự khắc nghiệt của đấu trường World Cup khiến Brazil không còn cơ hội sửa chữa cho một thoáng mất kiên định ấy.
Bóng đá châu Phi bỗng từ bỏ giá trị ngẫu hứng để chạy theo lối chơi nặng về chiến thuật, vốn không bao giờ là điểm mạnh của bóng đá châu Phi. Thế là thất bại. Đức thất bại trong trận bán kết với TBN một phần cũng vì người Đức bỗng từ bỏ khí thế như nước vỡ bờ của họ, đang đá nhanh bỗng chuyển sang đá chậm, đang tấn công bỗng sợ thua, đang ở tình thế không có gì để mất bỗng sợ bị loại mất quyền vào tranh chung kết. Đức là một trong vài đội thành công tại World Cup này. Nhưng đáng lẽ họ có thể thành công hơn nữa.
Kiên định khác với… lì lợm. Đây là kỳ World Cup thành công của sự kiên định nhưng cũng là kỳ World Cup mà các đội bóng… lì lợm đã thất bại nặng nề. Đội Pháp của Raymond Domenech không cần bàn nữa. tuyển Ý cũng quá lì trong lối chơi không hề muốn tấn công, còn Anh thì mấy cũng chỉ biết đá 4-4-2 trong hoàn cảnh thế giới đã tiến bộ đến tận đẩu tận đâu về mặt đấu pháp. Đấy cũng là những bài học lớn.
Nguyễn Minh
Điện mặt trời nối lưới
12/07/2010 23:55
![]() |
Lắp đặt tấm pin năng lượng mặt trời ở Công ty Petech - Ảnh: D.Đ.M |
Ông Trịnh Quang Dũng, Trưởng phòng Công nghệ điện mặt trời (Solarlab) - Viện Vật lý TP.HCM và nhóm nghiên cứu đã cho ra đời mô hình điện mặt trời nối lưới tại VN; điều đặc biệt đây là công trình "made in VN" 100%.
Ông Trịnh Quang Dũng cho biết, nếu nói về công nghệ điện mặt trời, VN đã làm chủ được cách đây khoảng 15 năm từ một công trình nghiên cứu cấp Nhà nước do Solarlab thực hiện. Các sản phẩm điện mặt trời từ những nghiên cứu đầu tiên này đã được lắp đặt tại Đồng Tháp và một số nơi, đến nay vẫn hoạt động bình thường.
Nhờ có nhà máy sản xuất pin mặt trời đầu tiên của VN ra đời tại Cụm công nghiệp Đức Hòa Hạ (Long An), giá pin mặt trời đã giảm đáng kể.
Công nghệ "made in VN"
* Được biết mới đây ông và nhóm nghiên cứu đã ứng dụng thành công công nghệ điện mặt trời nối lưới "made in VN" 100%. Ông có thể cho biết về tính năng và ích lợi của công nghệ này?
- Ông Trịnh Quang Dũng: Trên thế giới hiện nay đang có công nghệ điện mặt trời nối lưới cho các tòa nhà, viết tắt là BIPV (Building Integrated Photovoltaic), còn công nghệ của chúng tôi là công nghệ điện mặt trời nối lưới thông minh SIPV (Smart Integrated Photovoltaic). Công nghệ của chúng tôi có thể dùng cho tòa nhà, cho tàu hải quân, cho bất cứ công trình gì cũng được. Cái hay của công nghệ SIPV là nó giải quyết được những vướng mắc mà công nghệ BIPV không thể làm được tại VN. Bởi vì, chỉ có ở các nước không bị cúp điện thì mới dùng công nghệ BIPV. Còn tại VN, nếu dùng công nghệ BIPV, khi lưới điện bị cúp, tòa nhà đó sẽ bị mất điện luôn, kể cả điện mặt trời.
Thực chất, công nghệ SIPV là công nghệ BIPV một chiều. Khi luật pháp VN cho phép điện mặt trời nối lưới và EVN đảm bảo không còn cắt điện nữa, "van một chiều" của SIPV sẽ được vô hiệu hóa và công nghệ SIPV lập tức trở thành công nghệ BIPV để hòa bán điện vào lưới quốc gia.
Với ý tưởng này, điện mặt trời nối lưới một chiều được triển khai mà không cần xin phép EVN hay bất cứ một cơ quan nào khác. Công nghệ SIPV ưu tiên dùng điện mặt trời, chỉ khi điện mặt trời không đủ, mới cần sự trợ giúp từ điện lưới quốc gia (thiếu bao nhiêu cấp bấy nhiêu, không thiếu không cấp). Ý nghĩa khác của công nghệ là khả năng hỗ trợ phụ tải cho điện lưới quốc gia và hỗ trợ người tiêu dùng có thể mua điện của EVN vào giờ thấp điểm với giá rẻ. Tất cả các chức năng của hệ thống đều được bộ điều khiển thông minh số hóa và điều hành không cần đến sự can thiệp của con người. Buổi sáng khi mặt trời lên, hệ thống chuyển sang chế độ dùng điện mặt trời và ngắt điện từ EVN. Khi có sự cố đường dây của EVN, lập tức hệ thống chuyển sang dùng mạng điện mặt trời dự phòng từ dàn ắc-quy. Từ 10 giờ đêm, hệ thống điều khiển thông minh ra lệnh cho bộ sạc lưới mua điện giá rẻ của EVN. Khi điện sản xuất từ dàn pin mặt trời dư không dùng hết, phần điện dư thừa lập tức được đưa về dự trữ vào hệ thống tồn trữ năng lượng của tòa nhà.
* Công nghệ này đã nghiên cứu từ bao giờ, thưa ông?
- Từ khoảng năm 2005 và chính thức đưa vào thử nghiệm từ năm 2008. Đến nay, đã có 3 công trình tại VN sử dụng công nghệ SIPV, đầu tiên là tại ngôi nhà tôi ở hiện nay, công suất 2 kWp (ở Q.Tân Bình, TP.HCM); kế đến là tại tòa nhà của Tập đoàn Tuấn Ân công suất 12,6 kWp (Q.Bình Tân, TP.HCM) và tháng 5.2010 vừa qua đã được lắp đặt tại Bệnh viện Tam Kỳ (Quảng Nam), công suất 3 kWp. Hiện nay, chúng tôi đang có hợp đồng thiết kế một công trình điện mặt trời có công suất đến 50 kWp tại Bình Dương, và đây sẽ là tòa nhà điện mặt trời lớn nhất ở phía Nam và thứ nhì tại VN, sau Trung tâm Hội nghị quốc gia tại Hà Nội (154 kWp). Tuy nhiên, hệ thống điện mặt trời Trung tâm Hội nghị quốc gia sử dụng thiết bị công nghệ CHLB Đức.
Với công nghệ SIPV, VN đã ghi danh là quốc gia thứ 6 ở châu Á làm chủ được công nghệ điện mặt trời nối lưới (5 quốc gia và vùng lãnh thổ gồm: Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan, Thái Lan).
Giá thành giảm
* Công nghệ này có giúp giảm giá thành đầu tư điện mặt trời không, thưa ông?
- Sẽ giảm được 30% giá thành.
* Ông có ý tưởng về mái nhà điện mặt trời tại TP.HCM?
- Không phải cho TP.HCM mà là cho quốc gia, là một dự án điện mặt trời siêu công suất, khoảng 250 MWp, bằng phân nửa công suất của Nhà máy thủy điện Trị An. Dự án sẽ nhắm tới phát triển điện mặt trời ở vùng nông thôn, khoảng 10.000 mái nhà điện mặt trời, 10.000 trụ đèn chiếu sáng công cộng sử dụng điện mặt trời...
* Ý tưởng hay nhưng kinh phí như thế nào, thưa ông?
- Kinh phí khoảng hơn 1 tỉ USD. Hơn 1 tỉ USD đối với một dự án lớn của quốc gia là điều dễ dàng. Nếu chúng ta làm dự án này, dự kiến lộ trình đầu tư đến năm 2025 mới xong. Và nếu như đến năm 2025 xong dự án thì tổng công suất điện mặt trời của VN cũng chỉ bằng phân nửa của Thái Lan. Kế hoạch của Thái Lan đến năm 2025 là 500 MWp. Nếu chúng ta làm được dự án này, danh tiếng của VN và trình độ công nghệ của VN sẽ khác.
* Có ý kiến đề xuất các tòa nhà công sở nên đi đầu sử dụng điện mặt trời. Ông nghĩ thế nào?
- Nhiều nước trên thế giới đã làm như thế. Đây là chuyện ích lợi của xã hội, trong đó cái lợi lớn nhất là về môi trường, do vậy, Nhà nước phải đi đầu trong việc này chứ. Ở Đức hiện có 300.000 mái nhà điện mặt trời. Tòa nhà Quốc hội Đức phủ một bên là hệ thống điện mặt trời, công suất 1 MWp. Các nước trên thế giới đều có chính sách rất rõ ràng về phát triển điện từ năng lượng tái tạo. Tôi đơn cử như nước Đức và Tây Ban Nha, các công ty điện lực phải mua lại điện từ năng lượng tái tạo, với giá cao gấp từ 2-2,5 lần giá điện bình thường, hợp đồng mua điện phải ký từ 15-20 năm.
* Xin cám ơn ông.
Nhờ có nhà máy sản xuất pin mặt trời đầu tiên của VN ra đời tại Cụm công nghiệp Đức Hòa Hạ (Long An), giá pin mặt trời đã giảm đáng kể.
Công nghệ "made in VN"
* Được biết mới đây ông và nhóm nghiên cứu đã ứng dụng thành công công nghệ điện mặt trời nối lưới "made in VN" 100%. Ông có thể cho biết về tính năng và ích lợi của công nghệ này?
![]() Ảnh: Mai Vọng |
Thực chất, công nghệ SIPV là công nghệ BIPV một chiều. Khi luật pháp VN cho phép điện mặt trời nối lưới và EVN đảm bảo không còn cắt điện nữa, "van một chiều" của SIPV sẽ được vô hiệu hóa và công nghệ SIPV lập tức trở thành công nghệ BIPV để hòa bán điện vào lưới quốc gia.
Với ý tưởng này, điện mặt trời nối lưới một chiều được triển khai mà không cần xin phép EVN hay bất cứ một cơ quan nào khác. Công nghệ SIPV ưu tiên dùng điện mặt trời, chỉ khi điện mặt trời không đủ, mới cần sự trợ giúp từ điện lưới quốc gia (thiếu bao nhiêu cấp bấy nhiêu, không thiếu không cấp). Ý nghĩa khác của công nghệ là khả năng hỗ trợ phụ tải cho điện lưới quốc gia và hỗ trợ người tiêu dùng có thể mua điện của EVN vào giờ thấp điểm với giá rẻ. Tất cả các chức năng của hệ thống đều được bộ điều khiển thông minh số hóa và điều hành không cần đến sự can thiệp của con người. Buổi sáng khi mặt trời lên, hệ thống chuyển sang chế độ dùng điện mặt trời và ngắt điện từ EVN. Khi có sự cố đường dây của EVN, lập tức hệ thống chuyển sang dùng mạng điện mặt trời dự phòng từ dàn ắc-quy. Từ 10 giờ đêm, hệ thống điều khiển thông minh ra lệnh cho bộ sạc lưới mua điện giá rẻ của EVN. Khi điện sản xuất từ dàn pin mặt trời dư không dùng hết, phần điện dư thừa lập tức được đưa về dự trữ vào hệ thống tồn trữ năng lượng của tòa nhà.
* Công nghệ này đã nghiên cứu từ bao giờ, thưa ông?
- Từ khoảng năm 2005 và chính thức đưa vào thử nghiệm từ năm 2008. Đến nay, đã có 3 công trình tại VN sử dụng công nghệ SIPV, đầu tiên là tại ngôi nhà tôi ở hiện nay, công suất 2 kWp (ở Q.Tân Bình, TP.HCM); kế đến là tại tòa nhà của Tập đoàn Tuấn Ân công suất 12,6 kWp (Q.Bình Tân, TP.HCM) và tháng 5.2010 vừa qua đã được lắp đặt tại Bệnh viện Tam Kỳ (Quảng Nam), công suất 3 kWp. Hiện nay, chúng tôi đang có hợp đồng thiết kế một công trình điện mặt trời có công suất đến 50 kWp tại Bình Dương, và đây sẽ là tòa nhà điện mặt trời lớn nhất ở phía Nam và thứ nhì tại VN, sau Trung tâm Hội nghị quốc gia tại Hà Nội (154 kWp). Tuy nhiên, hệ thống điện mặt trời Trung tâm Hội nghị quốc gia sử dụng thiết bị công nghệ CHLB Đức.
Với công nghệ SIPV, VN đã ghi danh là quốc gia thứ 6 ở châu Á làm chủ được công nghệ điện mặt trời nối lưới (5 quốc gia và vùng lãnh thổ gồm: Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan, Thái Lan).
Giá thành giảm
* Công nghệ này có giúp giảm giá thành đầu tư điện mặt trời không, thưa ông?
TS Nguyễn Đức Kiên, Ủy viên Ủy ban Kinh tế của QH: “Đảng và Nhà nước phải có chính sách hỗ trợ đối với những người sử dụng hoặc đóng góp vào sử dụng năng lượng tái tạo, tức là điện gió và điện mặt trời. Nhà nước nên có chính sách thông qua Bộ Khoa học - Công nghệ để hỗ trợ cho người dân bằng cách: Nếu người dân nào lắp được các thiết bị tận dụng năng lượng tái tạo trên thì được miễn 100% thuế nhập khẩu linh kiện thiết bị đấy và hộ dân nào khi lắp thiết bị sử dụng điện như thế thì được cấp công-tơ 2 chiều để đo lượng điện tiết kiệm so với bình thường là bao nhiêu. Nếu bình thường, người dân sử dụng hằng tháng 200 số điện chẳng hạn, bây giờ người ta bỏ tiền ra lắp thiết bị như thế nên chỉ dùng 100 số chẳng hạn thì 100 số kia phải có chính sách hỗ trợ của ngành điện cho người ta, coi như mình mua lại quyền sử dụng 100 kW điện đấy thông qua việc dân đầu tư xây dựng hệ thống điện của từng gia đình một thì mới khuyến khích được”. N.Minh (ghi) |
* Ông có ý tưởng về mái nhà điện mặt trời tại TP.HCM?
- Không phải cho TP.HCM mà là cho quốc gia, là một dự án điện mặt trời siêu công suất, khoảng 250 MWp, bằng phân nửa công suất của Nhà máy thủy điện Trị An. Dự án sẽ nhắm tới phát triển điện mặt trời ở vùng nông thôn, khoảng 10.000 mái nhà điện mặt trời, 10.000 trụ đèn chiếu sáng công cộng sử dụng điện mặt trời...
* Ý tưởng hay nhưng kinh phí như thế nào, thưa ông?
- Kinh phí khoảng hơn 1 tỉ USD. Hơn 1 tỉ USD đối với một dự án lớn của quốc gia là điều dễ dàng. Nếu chúng ta làm dự án này, dự kiến lộ trình đầu tư đến năm 2025 mới xong. Và nếu như đến năm 2025 xong dự án thì tổng công suất điện mặt trời của VN cũng chỉ bằng phân nửa của Thái Lan. Kế hoạch của Thái Lan đến năm 2025 là 500 MWp. Nếu chúng ta làm được dự án này, danh tiếng của VN và trình độ công nghệ của VN sẽ khác.
* Có ý kiến đề xuất các tòa nhà công sở nên đi đầu sử dụng điện mặt trời. Ông nghĩ thế nào?
- Nhiều nước trên thế giới đã làm như thế. Đây là chuyện ích lợi của xã hội, trong đó cái lợi lớn nhất là về môi trường, do vậy, Nhà nước phải đi đầu trong việc này chứ. Ở Đức hiện có 300.000 mái nhà điện mặt trời. Tòa nhà Quốc hội Đức phủ một bên là hệ thống điện mặt trời, công suất 1 MWp. Các nước trên thế giới đều có chính sách rất rõ ràng về phát triển điện từ năng lượng tái tạo. Tôi đơn cử như nước Đức và Tây Ban Nha, các công ty điện lực phải mua lại điện từ năng lượng tái tạo, với giá cao gấp từ 2-2,5 lần giá điện bình thường, hợp đồng mua điện phải ký từ 15-20 năm.
* Xin cám ơn ông.
Mai Vọng (thực hiện)
Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010
Thành công của tuyển Đức - triết lý về tư duy tích cực
Trong cuộc sống nếu bạn suy nghĩ và hành động tích cực bạn sẽ cảm thấy luôn lạc quan, yêu đời và hạnh phúc. Trong công việc nếu bạn suy nghĩ và hành động tích cực bạn sẽ luôn may mắn và thành công.
Bóng đá cũng không là một ngoại lệ, chính vì vậy mà nó làm tôi thấy rất mê môn thể thao này vì nó cũng chính là cuộc sống, và chính trong World Cup 2010 này tuyển Đức đã chứng minh được điều đó.
Tôi không phải là Fan của tuyển Đức nhưng tôi yêu thứ bóng đá của họ đang trình diễn. Mặc kệ thiên hạ theo đuổi một thứ bóng đá thực dụng thiên về phòng thủ đang được coi như một thứ mốt và một điều kiện cần (?) để thành công trong các giải đấu lớn thì thầy trò Joachim Loew theo đuổi một thứ bóng đá tấn công có tổ chức, khoa học, dựa vào sức mạnh đồng đội, với tư duy luôn tiến về phía trước với đội hình 4-2-3-1.
“Trong quan niệm của tôi trận đấu chưa kết thúc chừng nào bóng vẫn còn lăn”, ông giải thích. Điều đó lý giải vì sao nhiều lần dẫn bàn trước nhưng Đức – vốn có tiếng là chơi thực dụng – vẫn không lui về bảo toàn tỷ số mà luôn lao lên tấn công quyết liệt. “Chỉ có như thế trận đấu mới diễn ra suôn sẻ và bùng nổ hơn” Loew đã nói như thế. Và thực tế đã chứng minh ông đúng bằng các chiến thắng áp đảo trước Australia, Anh, và Archentina trong giải đầu lần này khiến cả thế giới kinh ngạc và nức lòng, thậm trí cựu danh thủ Jugen Klisman còn ra mặt khen và cám ơn Joachim Loew đã mang đến cho nước Đức một thứ bóng đá đẹp tuyệt vời.
Loew chia sẻ trên tờ Bild: “Năm 2006 Italy đã vô địch bằng cách phòng ngự và trông chờ vào một bàn thắng quyết định. Bây giờ bạn không thể tiến xa nếu sử dụng chiến thuật đó. Từ trước World Cup chúng tôi đã mường tượng ra một kịch bản, cho đến tận trận chung kết”. Đó là một tư duy tích cực và hoàn toàn đúng đắn.
Chiến thuật của tuyển Đức.
Thực tế trong World Cup lần này tôi cũng thấy có những bài học về sự tư duy tích cực. Trong trận Uruguay – Hàn Quốc, khi vừa mới ghi được một bàn thì Uruguay mặc dù hơn về đẳng cấp và thế trận lúc bấy giờ đã vội co về phòng thủ tiêu cực, để khiến Hàn Quốc với một dàn cầu thủ khỏe rất tích cực tấn công cuối cùng đã gỡ hòa và nếu Uruguay không có sự xuất sắc của cá nhân Luis Suarez thì không hiểu điều gì sẽ xảy ra. Rồi sau đó Uruguay chạm trán Ghana trong vòng tứ kết đội này cũng là một đội có lối chơi tích cực không cần biết Uruguay là ai cứ thế là “châm lửa” bắn thôi, kết quả đáp lại là họ cũng đã có cơ hội rất lớn để vượt qua Uruguay nếu không có cái tay “bẩn” của Suarez. Ngoài ra Mỹ và Bắc Triều Tiên cũng là những đội chơi với tư duy tích cực, Nhật là đội bóng châu á kết hợp được cả sự tích cực và thận trọng.
Quay trở lại với tuyển Đức với lối đá của họ, cá nhân tôi chắc chắn rằng họ sẽ tiến lên ngôi cao nhất của giải lần này. Chướng ngại vật Tây Ban Nha đang có những sự bất ổn tiềm ẩn không phải là quá khó vượt qua đối với họ; Hà Lan và Uruguay là những đội mà sự cẩn thận và tính toán thì có thừa mà sự sáng tạo thì rất thiếu thốn có thể sẽ dìu nhau đến chấm 11 mét để dằn vặt nhau và kết quả là Uruguay với sự may mắn hơn sẽ gặp Đức trong trận chung kết để rồi bị Manschaft thổi bay bằng một cơn mưa bàn thắng vuốt mặt không kịp như Maradona đã từng chịu đựng.
Well, “you may say I’m a dreamer, but I’m not the only one” :D. Think positive, be successfully!
Nguyễn Hợp Hải
http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/The-thao/2010/07/3BA1DC97/
Bóng đá cũng không là một ngoại lệ, chính vì vậy mà nó làm tôi thấy rất mê môn thể thao này vì nó cũng chính là cuộc sống, và chính trong World Cup 2010 này tuyển Đức đã chứng minh được điều đó.
Tôi không phải là Fan của tuyển Đức nhưng tôi yêu thứ bóng đá của họ đang trình diễn. Mặc kệ thiên hạ theo đuổi một thứ bóng đá thực dụng thiên về phòng thủ đang được coi như một thứ mốt và một điều kiện cần (?) để thành công trong các giải đấu lớn thì thầy trò Joachim Loew theo đuổi một thứ bóng đá tấn công có tổ chức, khoa học, dựa vào sức mạnh đồng đội, với tư duy luôn tiến về phía trước với đội hình 4-2-3-1.
“Trong quan niệm của tôi trận đấu chưa kết thúc chừng nào bóng vẫn còn lăn”, ông giải thích. Điều đó lý giải vì sao nhiều lần dẫn bàn trước nhưng Đức – vốn có tiếng là chơi thực dụng – vẫn không lui về bảo toàn tỷ số mà luôn lao lên tấn công quyết liệt. “Chỉ có như thế trận đấu mới diễn ra suôn sẻ và bùng nổ hơn” Loew đã nói như thế. Và thực tế đã chứng minh ông đúng bằng các chiến thắng áp đảo trước Australia, Anh, và Archentina trong giải đầu lần này khiến cả thế giới kinh ngạc và nức lòng, thậm trí cựu danh thủ Jugen Klisman còn ra mặt khen và cám ơn Joachim Loew đã mang đến cho nước Đức một thứ bóng đá đẹp tuyệt vời.
Loew chia sẻ trên tờ Bild: “Năm 2006 Italy đã vô địch bằng cách phòng ngự và trông chờ vào một bàn thắng quyết định. Bây giờ bạn không thể tiến xa nếu sử dụng chiến thuật đó. Từ trước World Cup chúng tôi đã mường tượng ra một kịch bản, cho đến tận trận chung kết”. Đó là một tư duy tích cực và hoàn toàn đúng đắn.
Chiến thuật của tuyển Đức.
Thực tế trong World Cup lần này tôi cũng thấy có những bài học về sự tư duy tích cực. Trong trận Uruguay – Hàn Quốc, khi vừa mới ghi được một bàn thì Uruguay mặc dù hơn về đẳng cấp và thế trận lúc bấy giờ đã vội co về phòng thủ tiêu cực, để khiến Hàn Quốc với một dàn cầu thủ khỏe rất tích cực tấn công cuối cùng đã gỡ hòa và nếu Uruguay không có sự xuất sắc của cá nhân Luis Suarez thì không hiểu điều gì sẽ xảy ra. Rồi sau đó Uruguay chạm trán Ghana trong vòng tứ kết đội này cũng là một đội có lối chơi tích cực không cần biết Uruguay là ai cứ thế là “châm lửa” bắn thôi, kết quả đáp lại là họ cũng đã có cơ hội rất lớn để vượt qua Uruguay nếu không có cái tay “bẩn” của Suarez. Ngoài ra Mỹ và Bắc Triều Tiên cũng là những đội chơi với tư duy tích cực, Nhật là đội bóng châu á kết hợp được cả sự tích cực và thận trọng.
Quay trở lại với tuyển Đức với lối đá của họ, cá nhân tôi chắc chắn rằng họ sẽ tiến lên ngôi cao nhất của giải lần này. Chướng ngại vật Tây Ban Nha đang có những sự bất ổn tiềm ẩn không phải là quá khó vượt qua đối với họ; Hà Lan và Uruguay là những đội mà sự cẩn thận và tính toán thì có thừa mà sự sáng tạo thì rất thiếu thốn có thể sẽ dìu nhau đến chấm 11 mét để dằn vặt nhau và kết quả là Uruguay với sự may mắn hơn sẽ gặp Đức trong trận chung kết để rồi bị Manschaft thổi bay bằng một cơn mưa bàn thắng vuốt mặt không kịp như Maradona đã từng chịu đựng.
Well, “you may say I’m a dreamer, but I’m not the only one” :D. Think positive, be successfully!
Nguyễn Hợp Hải
http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/The-thao/2010/07/3BA1DC97/
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



