Tại sao chúng ta sống?
SỐNG , có nhiều quan điểm khác nhau , nhưng để có một quan điểm đúngg đắn và không giới hạn bản thân thì chưa chắc ai cũng co quan điểm rõ ràng về nó.Đối với tôi , sống có lẽ là sự khám hay đánh thức đứng bản chất ngự trị trong mỗi con người và sau khi đã làm được điều đó thì hãy thực hiên sứ mệnh mà mỗi cá nhân phải làm để góp phần xây dựng cái toàn thể.Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta sống để tìm lại chính mình và đóng góp cho xã hội này.
Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010
Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010
Tiền giúp bạn mua hạnh phúc
Càng kiếm được nhiều tiền con người càng cảm thấy hạnh phúc, song khi bạn kiếm được 75.000 USD mỗi năm rồi thì cảm giác hạnh phúc thôi không leo thang theo tiền nữa.
![]() |
| Ảnh minh họa: blogspot.com. |
Livescience cho biết, để tìm hiểu mối quan hệ giữa tiền và hạnh phúc, hai nhà nghiên cứu Daniel Kahneman (nhà tâm lý từng đoạt giải Nobel) và Angus Deaton của Đại học Princeton tại Mỹ phân tích kết quả cuộc khảo sát về mức độ hạnh phúc đối với hơn 450.000 người do tổ chức Gallup tại Mỹ thực hiện vào năm 2008 và 2009. Những người tham gia cuộc khảo sát trả lời những câu hỏi về thu nhập, sức khỏe, mức độ hài lòng với cuộc sống và nhiều yếu tố khác.
Kết quả phân tích cho thấy, đối với những người có mức thu nhập hàng năm dưới 75.000 USD, thu nhập càng tăng thì họ càng cảm thấy hạnh phúc, thành đạt và khỏe mạnh. Nhưng đối với những người kiếm được hơn 75.000 USD mỗi năm, mức độ hạnh phúc không tăng lên theo thu nhập nữa dù cảm giác thành đạt và khỏe mạnh vẫn tăng.
“Tăng thu nhập không tác động tới cảm giác hạnh phúc hàng ngày ở những người kiếm được trên 75.000 USD mỗi năm, dù nó vẫn giúp họ cảm thấy cuộc sống trở nên thoải mái hơn”, AP dẫn lời Deaton.
Deaton nói nếu ai đó bỏ công việc có mức lương 100.000 USD để nhận công việc có mức lương 200.000 USD thì người ấy cảm thấy thành đạt hơn. Nhưng mức lương mới không làm tăng cảm giác hạnh phúc của họ trong cuộc sống thường nhật.
Xu hướng tương tự cũng xảy ra đối với các trạng thái tâm lý khác. Chẳng hạn, đa số chúng ta cảm thấy vui vẻ hơn vào hai ngày cuối tuần, song sức khỏe của chúng ta vẫn không thay đổi dù tâm trạng trở nên phấn chấn hơn.
Mức độ hạnh phúc của con người được quyết định bởi nhiều yếu tố - như thời gian dành cho bạn bè, có phải chịu đựng bệnh tật hay không, số lần đi du lịch trong năm. Khi thu nhập hàng năm tăng tới một mức nào đó (mức này phụ thuộc vào điều kiện kinh tế của từng quốc gia), người ta không còn phải lo lắng về những nhu cầu cơ bản nên có thể chăm chút đời sống tinh thần. Mặc dù vậy, thời gian dành cho bạn bè, khả năng tránh bệnh tật và số lần đi du lịch của đa số người có thu nhập cao vẫn không tăng so với trước nên mức độ hạnh phúc cũng không tăng.
Nghiên cứu vừa được công bố trên tạp chí Proceedings of the National Academy of Sciences.
Minh Long
Người bận rộn dễ cảm thấy hạnh phúc
Một trong những bí quyết của người hài lòng với cuộc sống là họ luôn nghĩ tới việc gì đó để làm nên không còn thời gian cho những suy nghĩ tiêu cực.
![]() |
| Ảnh minh họa: wegohealth.com. |
Giáo sư Christopher Hsee, một nhà tâm lý hành vi của Đại học Chicago tại Mỹ, mời 98 sinh viên tham gia một nghiên cứu. Hsee yêu cầu tình nguyện viên điền thông tin vào hai phiếu điều tra. Sau khi hoàn thành phiếu thứ nhất, tình nguyện viên đối mặt với hai lựa chọn: đặt phiếu vào một chỗ gần đó hoặc một chỗ khá xa so với vị trí ngồi của họ. Nếu đặt phiếu vào chỗ xa, tình nguyện viện sẽ phải thực hiện vài bước chân. Telegraph cho biết, hai phần ba số sinh viên chọn đặt phiếu vào chỗ gần.
Phiếu điều tra thứ hai yêu cầu tình nguyện viên đánh giá mức độ vui vẻ theo một thang điểm sau khi hoàn thành phiếu thứ nhất. Kết quả cho thấy những người chọn đặt phiếu ở xa có điểm hài lòng cao hơn so với nhóm kia.
Trong bài viết trên tạp chí Psychological Science, giáo sư Hsee kết luận trạng thái bận rộn khiến con người cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống. Phát hiện này, theo ông, có ý nghĩa đối với các nhà lãnh đạo.
“Chính phủ có thể làm tăng mức độ hạnh phúc của những công dân nhàn rỗi bằng cách tạo điều kiện cho họ hoạt động nhiều hơn, như nâng cấp những cây cầu cũ”, ông phát biểu.
Đối với từng cá nhân ông cho rằng mọi người không nên để tay, chân và tâm trí rơi vào tình trạng nhàn rỗi quá lâu.
“Sau khi thức giấc chúng ta nên tìm một việc gì đó để làm. Bất kỳ việc gì cũng được, ngay cả khi việc đó chẳng mang đến kết quả cụ thể”, ông nói.
Nhưng bận rộn không có nghĩa là phải lao động chân tay hay học bài. Theo Hsee, suy nghĩ về vấn đề gì đó cũng là một hình thức bận rộn.
Vị giáo sư nói ông từng kiểm tra giả thuyết này bằng cách yêu cầu các trợ lý thực hiện những công việc vặt vãnh và không mang đến kết quả cụ thể. Kết quả cho thấy họ cảm thấy hạnh phúc hơn so với khi chẳng phải làm gì.
Minh Long
Hãy nói chuyện nhiều nếu muốn hạnh phúc
Những người hạnh phúc có xu hướng nói nhiều hơn người bất hạnh và các cuộc đối thoại của họ luôn có nhiều thông tin hơn.
![]() |
| Ảnh: brentdarnell.com. |
Livescience cho biết, một nhóm chuyên gia tâm lý của Đại học Arizona và Đại học Washington tại Mỹ thực hiện một nghiên cứu để tìm hiểu sự khác biệt về kiểu nói chuyện giữa người hạnh phúc và người bất hạnh.
Trong thử nghiệm, các tình nguyện viên đeo một thiết bị ghi âm có tên Electronically Activated Recorder (tạm dịch là máy ghi âm kích hoạt điện tử) trong 4 ngày. Thiết bị này ghi lại các đoạn hội thoại ngắn trong cuộc sống thường nhật của tình nguyện viên. Sau 4 ngày họ thu được hơn 2.000 cuộc hội thoại.
Sau đó các nhà nghiên cứu nghe các đoạn hội thoại và phân chúng thành hai loại: vặt vãnh hoặc có nhiều thông tin. Họ cũng yêu cầu tình nguyện viên tự đánh giá tính cách và mức độ hài lòng với cuộc sống thông qua các mẫu có sẵn.
Kết quả cho thấy các tình nguyện viên cảm thấy hạnh phúc có thời gian nói chuyện lớn hơn 70% so với người bất hạnh nhất. Trong khi đó thời gian sống trong tình trạng đơn độc của những người bất hạnh nhiều hơn người hạnh phúc khoảng 25%.
So với nhóm cảm thấy bất hạnh nhất, số lượng các cuộc hội thoại có hàm lượng tri thức của những người hạnh phúc nhất cao gấp đôi, nhưng số lượng các cuộc nói chuyện vặt vãnh của họ chỉ bằng 1/3.
Những phát hiện này – được đăng chi tiết trên tạp chí Psychological Science – cho thấy những cá nhân hạnh phúc có xu hướng hòa mình vào xã hội xung quanh và thực hiện những cuộc hội thoại có nhiều thông tin. Ngược lại, những cá nhân bất hạnh thường sống khép kín và nói những câu chuyện hời hợt, ít thông tin hữu ích.
Các nhà khoa học cho rằng những cuộc hội thoại có hàm lượng tri thức cao có khả năng khiến con người cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hơn. Tuy nhiên, nghiên cứu này không chỉ ra rằng cuộc hội thoại có thông tin là nguyên nhân hay kết quả của cảm giác hạnh phúc.
Minh Long
Vật chất không tạo nên hạnh phúc lâu dài
Nếu muốn có cảm giác hạnh phúc bền lâu, bạn hãy đi du lịch chứ không nên tậu máy tính mới.
![]() |
| Những trải nghiệm, như xem phim hay đi du lịch, khiến chúng ta cảm thấy hạnh phúc lâu hơn so với vật chất. Ảnh: flickr.com. |
Livescience cho biết, các nhà khoa học của Đại học Cornell, Mỹ phân tích 8 nghiên cứu về hạnh phúc để tìm hiểu yếu tố quan trọng nhất khiến con người cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống. Họ phát hiện ra rằng những trải nghiệm trong cuộc sống – từ xem một bộ phim cho tới đi du lịch – có xu hướng mang lại cảm giác thỏa mãn cao hơn so với việc tích lũy vật chất. Ngoài ra cảm giác hạnh phúc mà những trải nghiệm mang đến cũng kéo dài lâu hơn. Ban đầu con người có thể cảm thấy sung sướng khi sắm được một chiếc iPhone mới hay một bộ trang phục đắt tiền, song cảm giác mãn nguyện của chúng ta sẽ giảm dần theo thời gian.
Nhóm nghiên cứu đưa ra hàng loạt lý do để giải thích về việc hạnh phúc tới từ những trải nghiệm nhiều hơn so với vật chất. Trong số đó có những lý do dưới đây.
Con người thường băn khoăn về những quyết định mua sắm vật chất nhiều hơn so với mua sắm trải nghiệm. Khi mua vật chất, chẳng bao giờ chúng ta biết rằng món hàng mà chúng ta chọn có phải là thứ hợp lý nhất hay không.
Nhân loại hiếm khi so sánh các trải nghiệm với nhau. Vì thế mỗi trải nghiệm mang đến một kiểu niềm vui khác nhau.
Khi mua một trải nghiệm, con người luôn cảm thấy dễ dàng hơn trong việc ra quyết định so với khi mua vật chất.
Chúng ta dễ rơi vào trạng thái buồn khi biết ai đó mua được một món hàng rẻ hơn và tốt hơn so với thứ chúng ta mua. Nhưng đối với hành vi mua trải nghiệm, khả năng ấy khó xảy ra hơn.
Mức độ thỏa mãn cũng phụ thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận vật chất. Các nhà khoa học trong một nghiên cứu yêu cầu các tình nguyện viên nghĩ tới những trải nghiệm mà họ sẽ trải qua nếu mua một món hàng. Chẳng hạn, khi mua máy nghe nhạc họ nghĩ tới những bản tình ca bất hủ. Sau vài tháng nhóm nghiên cứu yêu cầu tình nguyện viên tự đánh giá mức độ hài lòng của họ với đồ vật mới bằng thang điểm. Kết quả cho thấy những người nhìn nhận đồ vật như một trải nghiệm có mức độ thỏa mãn cao hơn so với những người khác.
Trong một nghiên cứu khác, các nhà khoa học yêu cầu 142 tình nguyện viên liệt kê những lần họ mua đồ vật hoặc trải nghiệm có giá dưới 50 USD. Sau đó tình nguyện viên phải trả lời các câu hỏi: Việc ra quyết định mua khó khăn tới mức nào? Có băn khoăn về quyết định mua hay không? Mức độ thỏa mãn khi mới mua và bây giờ?
Kết quả cho thấy những người mua vật chất tỏ ra băn khoăn nhiều hơn về quyết định của họ so với những đối tượng mua trải nghiệm. Mức độ thỏa mãn của người mua vật chất cũng giảm nhanh hơn.
Trong nghiên cứu thứ ba các nhà khoa học yêu cầu 164 tình nguyện viên tưởng tượng một tình huống mà trong đó họ vừa mua một đồ vật và một trải nghiệm, nhưng sau đó biết rằng người khác mua được đồ vật và trải nghiệm tương tự với giá rẻ hơn. Nhóm nghiên cứu nhận thấy người mua vật chất có dễ rơi vào trạng thái dằn vặt, hối tiếc hơn so với người mua trải nghiệm. Cảm giác ghen tị với người khác cũng dễ xuất hiện hơn ở đối tượng mua vật chất.
Do con người không gặp khó khăn trong việc so sánh các đồ vật, những quyết định mua vật chất thường mang đến cảm giác băn khoăn, hối tiếc nhiều hơn so với mua trải nghiệm. Do đó vật chất không thể sánh được với trải nghiệm trong việc mang đến hạnh phúc cho con người, nhóm chuyên gia của Đại học Cornell kết luận.
Minh Long
5 điều khiến bạn hạnh phúc hơn
Một nghiên cứu mới đây chứng minh con người có thể kiểm soát mức độ hạnh phúc thông qua tập luyện.
Một bộ phận trong giới khoa học cho rằng hạnh phúc được quyết định bởi di truyền, sức khỏe và nhiều yếu tố khác nằm ngoài khả năng kiểm soát của con người.
"Câu hỏi muôn thuở là: Liệu chúng ta có thể hạnh phúc hơn? Nhiều nghiên cứu cho thấy cảm giác hạnh phúc được quyết định một phần bởi yếu tố di truyền và hoàn cảnh sống. Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng con người hoàn toàn có thể thay đổi mức độ hạnh phúc của bản thân", nhà tâm lý Sonja Lyubomirsky của Đại học California, Mỹ phát biểu.
Livescience cho biết năm ngoái Lyubomirsky và các đồng nghiệp của bà xem lại 51 nghiên cứu về hạnh phúc. Sau đó họ đăng báo cáo trên tạp chí Clinical Spychology. Theo báo cáo, con người có thể thực hiện 5 hành động sau đây để tăng cảm giác hạnh phúc.
![]() |
| Ảnh minh họa của myspace.com. |
1. Bày tỏ sự biết ơn đối với người khác
Một số nghiên cứu cho thấy con người luôn cảm thấy hạnh phúc sau khi viết thư hay nói lời cảm ơn đối với những người từng giúp đỡ chúng ta. Cảm giác hạnh phúc kéo dài vài tuần, thậm chí vài tháng. Ngay cả khi chúng ta viết thư cảm ơn nhưng không gửi thì cảm giác hạnh phúc vẫn xuất hiện.
2. Duy trì tinh thần lạc quan
Suy nghĩ lạc quan là thói quen mà con người có thể tạo ra bằng cách tập luyện. Chẳng hạn, chúng ta hãy nghĩ tới những viễn cảnh tươi đẹp - tìm được công việc như ý hay có thêm những người bạn hiểu biết, dễ chịu. Nhiều nghiên cứu cho thấy, nếu liên tục nghĩ tới những điều tốt đẹp trong một khoảng thời gian dài, cảm giác thỏa mãn và vui vẻ trong chúng ta sẽ tăng.
3. Nhớ lại những điều may mắn
Những người có thói quen viết ra hoặc hồi tưởng lại ít nhất ba điều tốt đã xảy ra trong tuần sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn theo thời gian. Đây là kết luận của một số nghiên cứu.
4. Tận dụng những ưu điểm của bản thân
Nhận ra những điểm mạnh của bản thân không phải việc khó, song sử dụng chúng theo những cách mới mẻ lại là thách thức với nhiều người. Một cá nhân có khiếu hài hước có thể phát huy thế mạnh bằng cách pha trò trong các cuộc họp tại công ty hay trong các cuộc tán gẫu với bạn bè. Thói quen ấy thực sự làm tăng cảm giác mãn nguyện với cuộc sống.
5. Làm những việc tốt
Vô số nghiên cứu chỉ ra rằng giúp người khác chính là giúp bản thân. Những cá nhân tích cực quyên góp tiền hoặc đóng góp công sức cho hoạt động từ thiện thường cảm thấy hài lòng với cuộc sống cho tới khi họ lìa đời. Điều tương tự cũng xảy ra đối với những người thích làm việc có ích.
Minh Long
Những điều giúp bạn yêu đời
Sở hữu một bộ gene tốt là yếu tố quan trọng khiến người ta cảm thấy yêu cuộc đời. Nhưng còn có nhiều cách khác dễ thực hiện hơn để tận hưởng cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện.
1. Tích cực giúp đỡ người khác
Theo Livescience, nhiều nghiên cứu chứng minh con người luôn cảm thấy hưng phấn sau khi cho người khác tiền, dù số tiền đem cho chỉ đủ mua mẩu bánh mỳ. Sự hào phóng đối với những người bất hạnh cũng giúp cho cuộc hôn nhân của bạn trở nên bền chặt hơn vì cả hai đều cảm thấy hạnh phúc. Các nhà tâm lý tuyên bố làm từ thiện khiến con người luôn cảm thấy hạnh phúc vì chúng ta cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa đối với cá nhân khác trong xã hội.
![]() |
| Tất cả chúng ta đều cảm thấy vui sau khi chia sẻ vật chất cho những người kém may mắn. Ảnh: turnbacktogod.com. |
2. Tạo điều kiện để cơ bắp hoạt động liên tục
Nếu không có nhiều cơ hội sử dụng sức lực trong công việc, bạn nên chọn một vài môn thể thao yêu thích để tập luyện. Rất nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng lao động chân tay và tập thể dục đều đặn làm tăng lượng endorphins (hoóc môn tạo nên sự hưng phấn và giảm cảm giác đau đớn) đồng thời đốt cháy cortisol (hoóc môn gây nên cảm giác căng thẳng và chán nản). Đạp xe, chạy bộ, đánh bóng bàn, bơi, đá bóng hay tập aerobic đều khiến não giải phóng endorphin vào máu. Vì thế, muốn tăng nồng độ của chất gây hưng phấn này, bạn chỉ cần tăng thời gian và cường độ tập thể dục.
![]() |
| Tập luyện thể dục thường xuyên làm tăng nồng độ hoóc môn tạo nên cảm giác hưng phấn. Ảnh: allposters.com. |
3. Sẵn sàng đón tuổi già
Một cuộc thăm dò ý kiến của 2 triệu người tại 80 nước trong năm ngoái cho thấy, trầm uất là trạng thái tâm lý khá phổ biến ở những người trong độ tuổi tứ tuần. Nhưng khi vượt qua độ tuổi đó, mức độ thỏa mãn với cuộc sống trong phần lớn chúng ta sẽ tăng lên theo thời gian. Tuổi tác càng tăng thì người già càng biết cách loại bỏ những yếu tố tiêu cực trong cuộc sống để tập trung vào những thứ có thể mang đến niềm vui. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, học cách hài lòng với những thứ đang có là một nghệ thuật và người già thực hiện điều đó tốt hơn người trẻ.
4. Luôn lạc quan và hy vọng
Mỗi người đều có khả năng đối đầu với nghịch cảnh, nhưng không phải tất cả đều nhận ra điều đó. Một cuộc điều tra tâm lý đối với những bệnh nhân chạy thận nhân tạo ở Anh vào năm 2005 cho thấy, mặc dù phải thay máu tới 3 lần mỗi tuần, phần lớn bệnh nhân vẫn cảm thấy yêu đời khi được thông báo họ chỉ phải điều trị trong 3 tháng nữa. Nhưng khi được yêu cầu phát biểu cảm nghĩ về việc chạy thận nhân tạo, tất cả người khỏe mạnh đều thừa nhận rằng họ cảm thấy tuyệt vọng nếu rơi vào hoàn cảnh đó.
![]() |
| Tinh thần lạc quan giúp con người duy trì được cảm giác hạnh phúc. Ảnh:personaltouchclean.com. |
Cựu thủ tướng Winston Churchill từng nói: "Người bi quan nhìn thấy khó khăn trong tất cả cơ hội, còn người lạc quan tìm thấy cơ hội trong khó khăn".
5. Sở hữu bộ gene tốt
Đương nhiên chẳng ai chọn được cha mẹ nên việc sở hữu bộ gene tốt được coi là một đặc ân mà tạo hóa ban cho mỗi con người. Giới khoa học tin rằng, mức độ thỏa mãn với cuộc sống phụ thuộc vào gene nhiều hơn so với các yếu tố môi trường. Hẳn bạn từng gặp một số người tàn tật, nghèo khó hoặc xấu xí nhưng họ luôn cảm thấy hài lòng với cuộc sống, trong khi nhiều người lành lặn, giàu sang, xinh đẹp lại chưa bao giờ được hưởng cảm giác hạnh phúc thực sự. Cấu trúc ADN của chúng ta làm nên sự khác biệt trong cách nhìn nhận cuộc sống.
Nhiều người luôn tìm thấy hạnh phúc trong những giai đoạn khó khăn nhất do họ mang những gene đặc biệt mà phần lớn chúng ta không có. Một nghiên cứu tại Canada vào năm 2006 chứng minh rằng, nếu các nhà khoa học tìm ra cách thay đổi cấu trúc gene thì con người có thể tận hưởng cảm giác hạnh phúc đến trọn đời.
Minh Long
Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010
Kinh tế Mỹ đang bị “nội thương” trầm trọng
(Dân trí) - Nền kinh tế Mỹ đang bị “nội thương” trầm trọng mà không thứ thuốc bôi ngoài da nào dưới dạng một “gói kích cầu” có thể chữa lành. Người viết là nhà kinh tế đoạt giải Nobel năm 2006, ông Edmund S. Phelps.
Nhiều nhận định trái chiều về nền kinh tế Mỹ hiện tại.
Các biện pháp trợ giúp nền kinh tế của chính phủ được đưa ra dựa trên một giả định sai lầm. Nền kinh tế được chẩn đoán là bị “kiềm chế” do thiếu hụt tổng cầu. “Đơn thuốc” sẽ vô hiệu vì từ khâu chẩn đoán đã sai lầm.
Chẳng có triệu chứng nào của sự thiếu hụt sức cầu ví dụ như giảm phát và cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy thiếu hụt thanh khoản trầm trọng có thể gây ra sự thiếu hụt ấy. Thay vào đó, nền kinh tế đã chịu “nội thương” trầm trọng mà không một gói kích thích nào “chữa” được.
Tâm lý bi quan bùng phát năm 2009 đang tan biến. Nguồn cung nhà ở và văn phòng khổng lồ đang làm ngành xây dựng lao đao sẽ biến mất. Ngân hàng và hộ gia đình đang tiết kiệm đủ nhanh để thu hồi được phần lớn những khoản nợ vô độ trong vòng một thập kỷ. Nhưng những vết thương khác không tự “lành miệng” được.
Nhiều người hy vọng nền kinh tế sẽ được vực dậy vì năng suất lao động tăng. Nhưng những tiến bộ như thế tính chung lại thường làm giảm số việc làm. Điều đó đã xảy ra trong cuộc Đại suy thoái, khi năng suất lao động tăng cho phép các công ty và toàn nền kinh tế có thể tăng trưởng mà không cần tuyển thêm lao động.
Lý do phần nào vì các nền kinh tế mới nổi làm ngành công nghiệp Mỹ mất đi lợi thế cạnh tranh và khiến việc làm biến mất. Mỹ không thể cạnh tranh ở những ngành đó nữa và khu vực doanh nghiệp của nước này vẫn chưa tìm thấy lợi thế nào mới.
Hiệu ứng tồi tệ nhất của việc tập trung vào thiếu hụt sức cầu là nó ru ngủ nước Mỹ khiến quốc gia này không thể “nghĩ lớn” để mà giải quyết các vấn đề dài hạn. Vậy thì nên làm gì?
Cải cách đầu tiên sẽ là thành lập First National Bank of Innovation (tạm dịch là “Ngân hàng Sáng tạo quốc gia Số 1”), một mạng lưới các ngân hàng thương mại được nhà nước bảo trợ, có chức năng đầu tư và cho vay đối với các dự án sáng tạo.
Một ý kiến khác là thắt chặt quản trị doanh nghiệp bằng cách gắn lương bổng giới lãnh đạo doanh nghiệp với hoạt động dài hạn thay vì lợi nhuận chỉ trong một năm ngắn ngủi, gắn lương bổng giới quản lý quỹ với khả năng lựa chọn cổ phiếu thay vì khả năng marketing cho quỹ của mình.
Miễn thuế thu nhập cho các doanh nghiệp mới thành lập trong một thời gian cũng có tác dụng tốt. Nước Mỹ cũng cần một chương trình tín dụng thuế cho các công ty thuê mướn nhân công giá rẻ.
Điều đó có vẻ phi lý khi mà chính quyền Obama đang nhấn mạnh tới giáo dục và các công việc được trả lương cao, nhưng Mỹ cần tạo việc làm phù hợp với mọi trình độ. Đầu năm ngoái, Singapore đã bắt đầu cấp các khoản tín dụng này (trị giá vài tỷ USD) và chấm dứt được suy thoái. Thất nghiệp của họ hiện nay chỉ khoảng 3%.
Đại tu cơ cấu kinh tế hướng tới sự năng động và công bằng là điều thiết yếu để có được tăng trưởng và thịnh vượng.
Thay vì tiếp tục tranh cãi tìm giải pháp cho một vấn đề khồng hề tồn tại như sức cầu yếu, Mỹ cần tập trung vào chấn chỉnh cơ cấu kinh tế mà nếu không được giải quyết sẽ là lực cản đáng kể đối với nền kinh tế trong tương lai.
Phương Thúy
Theo Economist
http://dantri.com.vn/c76/s76-420080/kinh-te-my-dang-bi-noi-thuong-tram-trong.htm
Nhiều nhận định trái chiều về nền kinh tế Mỹ hiện tại.
Các biện pháp trợ giúp nền kinh tế của chính phủ được đưa ra dựa trên một giả định sai lầm. Nền kinh tế được chẩn đoán là bị “kiềm chế” do thiếu hụt tổng cầu. “Đơn thuốc” sẽ vô hiệu vì từ khâu chẩn đoán đã sai lầm.
Chẳng có triệu chứng nào của sự thiếu hụt sức cầu ví dụ như giảm phát và cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy thiếu hụt thanh khoản trầm trọng có thể gây ra sự thiếu hụt ấy. Thay vào đó, nền kinh tế đã chịu “nội thương” trầm trọng mà không một gói kích thích nào “chữa” được.
Tâm lý bi quan bùng phát năm 2009 đang tan biến. Nguồn cung nhà ở và văn phòng khổng lồ đang làm ngành xây dựng lao đao sẽ biến mất. Ngân hàng và hộ gia đình đang tiết kiệm đủ nhanh để thu hồi được phần lớn những khoản nợ vô độ trong vòng một thập kỷ. Nhưng những vết thương khác không tự “lành miệng” được.
Nhiều người hy vọng nền kinh tế sẽ được vực dậy vì năng suất lao động tăng. Nhưng những tiến bộ như thế tính chung lại thường làm giảm số việc làm. Điều đó đã xảy ra trong cuộc Đại suy thoái, khi năng suất lao động tăng cho phép các công ty và toàn nền kinh tế có thể tăng trưởng mà không cần tuyển thêm lao động.
Lý do phần nào vì các nền kinh tế mới nổi làm ngành công nghiệp Mỹ mất đi lợi thế cạnh tranh và khiến việc làm biến mất. Mỹ không thể cạnh tranh ở những ngành đó nữa và khu vực doanh nghiệp của nước này vẫn chưa tìm thấy lợi thế nào mới.
Hiệu ứng tồi tệ nhất của việc tập trung vào thiếu hụt sức cầu là nó ru ngủ nước Mỹ khiến quốc gia này không thể “nghĩ lớn” để mà giải quyết các vấn đề dài hạn. Vậy thì nên làm gì?
Cải cách đầu tiên sẽ là thành lập First National Bank of Innovation (tạm dịch là “Ngân hàng Sáng tạo quốc gia Số 1”), một mạng lưới các ngân hàng thương mại được nhà nước bảo trợ, có chức năng đầu tư và cho vay đối với các dự án sáng tạo.
Một ý kiến khác là thắt chặt quản trị doanh nghiệp bằng cách gắn lương bổng giới lãnh đạo doanh nghiệp với hoạt động dài hạn thay vì lợi nhuận chỉ trong một năm ngắn ngủi, gắn lương bổng giới quản lý quỹ với khả năng lựa chọn cổ phiếu thay vì khả năng marketing cho quỹ của mình.
Miễn thuế thu nhập cho các doanh nghiệp mới thành lập trong một thời gian cũng có tác dụng tốt. Nước Mỹ cũng cần một chương trình tín dụng thuế cho các công ty thuê mướn nhân công giá rẻ.
Điều đó có vẻ phi lý khi mà chính quyền Obama đang nhấn mạnh tới giáo dục và các công việc được trả lương cao, nhưng Mỹ cần tạo việc làm phù hợp với mọi trình độ. Đầu năm ngoái, Singapore đã bắt đầu cấp các khoản tín dụng này (trị giá vài tỷ USD) và chấm dứt được suy thoái. Thất nghiệp của họ hiện nay chỉ khoảng 3%.
Đại tu cơ cấu kinh tế hướng tới sự năng động và công bằng là điều thiết yếu để có được tăng trưởng và thịnh vượng.
Thay vì tiếp tục tranh cãi tìm giải pháp cho một vấn đề khồng hề tồn tại như sức cầu yếu, Mỹ cần tập trung vào chấn chỉnh cơ cấu kinh tế mà nếu không được giải quyết sẽ là lực cản đáng kể đối với nền kinh tế trong tương lai.
Phương Thúy
Theo Economist
http://dantri.com.vn/c76/s76-420080/kinh-te-my-dang-bi-noi-thuong-tram-trong.htm
Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010
15 đức tính của một nhà đầu tư thành công
Bạn đã bao giờ ước mình trở thành nhà đầu tư thiên tài như Warren Buffett, Peter Lynch hay George Soros? Điều gì họ đã làm để có được thành công? Dưới đây là những điều cần thực hiện.
1. Ham học hỏi
Các nhà đầu tư thành công thường học hỏi không ngừng. Họ dành nhiều thời gian để nghiên cứu hơn các nhà đầu tư bình thường. Họ biết rằng kiến thức của mình sẽ không bao giờ là đủ, và do vậy luôn giữ đầu óc thông thoáng để có thể học bất kỳ lúc nào. Họ năng đọc sách, báo, tạp chí và tham gia các buổi hội thảo để tự hoàn thiện chính mình.
2. Luôn chuẩn bị kế hoạch rút lui
Các nhà đầu tư thành công biết rằng việc đầu tư luôn có hai mặt. Tương lai là không thể đoán được và vì vậy họ luôn chuẩn bị trước cho nó. Nhà đầu tư bình thường luôn cố gắng đoán kết quả đầu tư. Nhưng nhà đầu tư thông minh thì làm điều ngược lại, họ chuẩn bị cho cả trường hợp tốt đẹp nhất và tồi tệ nhất.
Đó là lý do tại sao các nhà đầu tư thành công luôn kiếm được tiền khi thị trường đi lên và thậm chí còn kiếm được nhiều hơn khi thị trường đi xuống. Vì vậy, nếu bạn muốn thành công, hãy chuẩn bị kế hoạch rút lui trước khi đầu tư vào bất cứ thứ gì.
3. Kiên nhẫn
Các nhà đầu tư tài ba rất kiên nhẫn. Một khi đã tính toán về vụ đầu tư nào đó, họ luôn sẵn sàng chờ đợi để chắc chắn rằng kế hoạch đó sẽ thành sự thực. Warren Buffet nói: “Tôi chưa bao giờ có ý định kiếm tiền từ thị trường chứng khoán. Tôi chỉ mua vì suy nghĩ rằng họ sẽ đóng cửa thị trường ngay ngày mai và phải đến 5 năm sau mới mở lại”.
4. Kiểm soát cảm xúc tốt
Các nhà đầu tư thực thụ đều biết rằng thị trường lên và xuống chủ yếu do hai yếu tố tình cảm là sự sợ hãi và lòng tham. Các nhà đầu tư bình thường đầu tư dựa vào cảm giác. Nhưng những người thành công thì luôn biết cách kiểm soát tốt cảm xúc của mình. Họ không cho phép những lời nói của các chuyên gia hay nhà tư vấn tài chính ảnh hưởng đến sự lựa chọn và phương pháp đầu tư của họ.
Các nhà đầu tư thành công thường có phản ứng trung lập dù họ được hay mất. Họ không từ bỏ chiến lược đầu tư của mình chỉ vì một vài thất bại và cũng không quá tự tin khi là người chiến thắng. Dù thị trường có như thế nào, thì họ cũng luôn nghĩ cơ hội thắng thua là 50-50.
5. Có chiến lược đầu tư rõ ràng
Mỗi nhà đầu tư đều phải phát triển một chiến lược đầu tư rõ ràng để gắn chặt với nó. Một vài người thành công với chiến lược đa dạng hóa danh mục đầu tư. Còn một số khác như Warren Buffet lại chỉ thích đầu tư tập trung vào một số ít cổ phiếu. Ông nói: “Đa dạng hóa là cách để chống lại việc mình không biết. Nhưng nó chẳng có mấy ý nghĩa đối với những người biết rõ là họ đang làm gì”.
J. Paul Getty - một nhà đầu tư tài ba khác, cho rằng: “Hãy mua khi tất cả mọi người đều đang bán và hãy bán khi tất cả mọi người đang mua. Đây không đơn thuần chỉ là một khẩu hiệu dễ nhớ, mà nó còn rất cần thiết cho việc đầu tư thành công”.
6. Tập trung cao độ
Andrew Carnegie nói: “Những người thành công là những người chọn cho mình một con đường và gắn chặt lấy nó”.
Các nhà đầu tư thành công thường chỉ tập trung vào một phương tiện đầu tư. Họ chỉ đầu tư một lần vào một thời điểm. Ví dụ, Warren Buffet tập trung vào cổ phiếu, Jim Rogers thích các hợp đồng tương lai và Donal Trump thì ưa chuộng bất động sản.
7. Biết tận dụng các xu thế thị trường
Một đặc điểm khác của các nhà đầu tư thành công là họ luôn biết lấy các xu thế thị trường để làm lợi cho mình. Một nhà đầu tư bình thường sẽ hoảng loạn khi thị trường biến động, nhưng một nhà đầu tư chuyên nghiệp lại rất nóng lòng chờ đón điều đó. Đơn giản vì họ có thể kiếm tiền từ việc này.
Warren Buffet nói: “Hãy coi những sự biến động của thị trường là bạn chứ đừng coi là thù. Hãy kiếm lời từ những hành động điên rồ chứ đừng tham gia vào nó”.
8. Luôn luôn vững tin
Henry Ford nói: “Khi mọi thứ dường như đang quay lưng với bạn, thì hãy luôn nhớ rằng máy bay cất cánh được khi bay ngược chiều chứ không phải thuận chiều gió”.
Vì vậy, hãy luôn trung thành với chiến lược đầu tư của mình kể cả khi bạn được hay mất. Các nhà đầu tư bình thường thiếu sự kiên định, và do vậy họ mãi mãi chỉ là những người bình thường mà thôi. Họ nhảy hết chiến lược nọ đến chiến lược kia và chỉ chăm chăm tìm kiếm các bí quyết mới.
9. Chấp nhận rủi ro
Warren Buffet nói: “Rủi ro chỉ đến khi bạn không biết mình đang làm gì”.
Đầu tư vốn đã là một sự rủi ro, nhưng nó sẽ càng rủi ro hơn nếu bạn không biết mình đang làm gì. Với các nhà đầu tư chuyên nghiệp, cơ hội thắng thua luôn là 50 – 50. Nhưng sự khác biệt lớn giữa các nhà đầu tư chuyên nghiệp và nhà đầu tư thông thường là những người chuyên nghiệp luôn đầu tư với sự hỗ trợ của cả một hệ thống quản trị rủi ro mạnh mẽ.
10. Có kỉ luật
Nhà đầu tư thành công rất hà khắc với bản thân khi đầu tư. Bên cạnh các nguyên tắc đầu tư, họ cũng tự đặt ra cho mình những chuẩn mực rất khắt khe. Họ biết rằng mình sẽ phải tuân theo rất nhiều nguyên tắc để có thể kiên trì với chiến lược đầu tư của mình mà không bị dao động bởi lời nói của các chuyên gia.
Warren Buffet nói: “Hai nguyên tắc đầu tư của tôi là: Nguyên tắc số một – không bao giờ để mất tiền. Nguyên tắc hai – không bao giờ được quên nguyên tắc một”.
11. Biết cách tận dụng các đòn bẩy
Điểm khác biệt giữa một nhà đầu tư thành công và một nhà đầu tư thông thường là đầu tư bằng tiền của người khác. Dùng tiền của người khác để đầu tư cũng là một dạng đòn bẩy. Trong cuốn sách “Cha giàu - Cha nghèo” có câu: “Từ quan trọng nhất trong đầu tư là ‘dòng tiền’, và từ quan trọng thứ hai là ‘đòn bẩy’”.
Nhưng đây không phải là dạng đòn bẩy duy nhất mà các nhà đầu tư có thể tận dụng. Đó cũng có thể là đội ngũ chuyên gia của bạn, kinh nghiệm đầu tư hay thông tin nội bộ mà bạn có được.
J. Paul Getty nói: “Nếu bạn nợ ngân hàng 100 USD, đó là vấn đề của bạn. Nhưng nếu bạn nợ ngân hàng 100 triệu USD, thì đó lại là vấn đề của ngân hàng”.
12. Nhanh chóng rút kinh nghiệm từ thất bại
Khi nói về kinh nghiệm, các nhà đầu tư chỉ nói về những lần thử nghiệm, thất bại, các bài học và sự thành công. Bạn sẽ không thể trở thành một nhà đầu tư tài ba nếu chưa từng mắc sai lầm.
Những người thành công không bao giờ nản chí vì thất bại bởi họ hiểu rằng đó là một giai đoạn trong quá trình trở thành nhà đầu tư chuyên nghiệp. Những người bình thường coi việc mắc lỗi là tệ hại, nhưng những người thành công lại cho rằng đó là cơ hội để học được những điều mới mẻ.
13. Có một đội ngũ cố vấn chuyên nghiệp
Nếu quan sát các nhà đầu tư thành công, bạn sẽ thấy rằng họ luôn có một đội ngũ cố vấn chuyên nghiệp. Các nhà đầu tư thông thường luôn đơn độc chiến đấu trên thị trường, trong khi các nhà đầu tư chuyên nghiệp luôn có cả một hội đồng hậu thuẫn.
Họ có cả một mạng lưới bạn bè là những nhà đầu tư chuyên nghiệp. Họ chia sẻ lời khuyên và cùng nhau suy nghĩ. Vậy nếu bạn cũng muốn thành công như họ, thì hãy bắt đầu tìm kiếm bạn bè của mình ngay từ bây giờ.
14. Có một nền tảng tài chính vững mạnh
Ajaero Tony Martins nói: “Trí thông minh kinh doanh không hề được tạo ra trong trường học, mà bạn nhặt được nó ở trên đường. Trong trường học, bạn được dạy làm thế nào để quản lý tiền của người khác. Và ở trên đường, bạn được dạy làm thế nào để kiếm tiền”.
Do vậy, bạn chỉ thành công khi đứng ở trên đường. Các nhà đầu tư thành công thường có một nền tảng tài chính rất vững chắc, và nền tảng đó được hình thành ở trên đường. Họ bồi đắp cho cái nền tảng đó bằng cách tham gia các buổi hội thảo, đọc sách báo, tạp chí, học từ người khác hay nghe băng. Và sau đó họ đi ra ngoài để tự tìm lấy những kinh nghiệm cho mình.
15. Luôn nhiệt tình với trò chơi đầu tư
Một tác giả nổi tiếng đã từng nói: “Nếu bạn có ý định tham gia một trò chơi, hãy chọn cho mình một trò mà bạn có thể chơi suốt cuộc đời và gắn chặt lấy nó”.
Nếu bạn nhìn vào những nhà đầu tư thông thường, họ luôn nghĩ đến việc họ đang kiếm được bao nhiêu tiền. Nhưng những nhà đầu tư thành đạt không vội hài lòng với những gì mình có, mà luôn cố gắng đạt lợi nhuận tối đa.
J. Paul Getty nói: “Sự giàu có chính là phần thưởng của trò chơi kiếm tiền, và nếu bạn chiến thắng, tiền sẽ là của bạn”.
Hà Thu (theo Investorguide)
http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2010/09/3BA1FE67/
1. Ham học hỏi
Các nhà đầu tư thành công thường học hỏi không ngừng. Họ dành nhiều thời gian để nghiên cứu hơn các nhà đầu tư bình thường. Họ biết rằng kiến thức của mình sẽ không bao giờ là đủ, và do vậy luôn giữ đầu óc thông thoáng để có thể học bất kỳ lúc nào. Họ năng đọc sách, báo, tạp chí và tham gia các buổi hội thảo để tự hoàn thiện chính mình.
2. Luôn chuẩn bị kế hoạch rút lui
Các nhà đầu tư thành công biết rằng việc đầu tư luôn có hai mặt. Tương lai là không thể đoán được và vì vậy họ luôn chuẩn bị trước cho nó. Nhà đầu tư bình thường luôn cố gắng đoán kết quả đầu tư. Nhưng nhà đầu tư thông minh thì làm điều ngược lại, họ chuẩn bị cho cả trường hợp tốt đẹp nhất và tồi tệ nhất.
Đó là lý do tại sao các nhà đầu tư thành công luôn kiếm được tiền khi thị trường đi lên và thậm chí còn kiếm được nhiều hơn khi thị trường đi xuống. Vì vậy, nếu bạn muốn thành công, hãy chuẩn bị kế hoạch rút lui trước khi đầu tư vào bất cứ thứ gì.
3. Kiên nhẫn
Các nhà đầu tư tài ba rất kiên nhẫn. Một khi đã tính toán về vụ đầu tư nào đó, họ luôn sẵn sàng chờ đợi để chắc chắn rằng kế hoạch đó sẽ thành sự thực. Warren Buffet nói: “Tôi chưa bao giờ có ý định kiếm tiền từ thị trường chứng khoán. Tôi chỉ mua vì suy nghĩ rằng họ sẽ đóng cửa thị trường ngay ngày mai và phải đến 5 năm sau mới mở lại”.
4. Kiểm soát cảm xúc tốt
Các nhà đầu tư thực thụ đều biết rằng thị trường lên và xuống chủ yếu do hai yếu tố tình cảm là sự sợ hãi và lòng tham. Các nhà đầu tư bình thường đầu tư dựa vào cảm giác. Nhưng những người thành công thì luôn biết cách kiểm soát tốt cảm xúc của mình. Họ không cho phép những lời nói của các chuyên gia hay nhà tư vấn tài chính ảnh hưởng đến sự lựa chọn và phương pháp đầu tư của họ.
Các nhà đầu tư thành công thường có phản ứng trung lập dù họ được hay mất. Họ không từ bỏ chiến lược đầu tư của mình chỉ vì một vài thất bại và cũng không quá tự tin khi là người chiến thắng. Dù thị trường có như thế nào, thì họ cũng luôn nghĩ cơ hội thắng thua là 50-50.
5. Có chiến lược đầu tư rõ ràng
Mỗi nhà đầu tư đều phải phát triển một chiến lược đầu tư rõ ràng để gắn chặt với nó. Một vài người thành công với chiến lược đa dạng hóa danh mục đầu tư. Còn một số khác như Warren Buffet lại chỉ thích đầu tư tập trung vào một số ít cổ phiếu. Ông nói: “Đa dạng hóa là cách để chống lại việc mình không biết. Nhưng nó chẳng có mấy ý nghĩa đối với những người biết rõ là họ đang làm gì”.
J. Paul Getty - một nhà đầu tư tài ba khác, cho rằng: “Hãy mua khi tất cả mọi người đều đang bán và hãy bán khi tất cả mọi người đang mua. Đây không đơn thuần chỉ là một khẩu hiệu dễ nhớ, mà nó còn rất cần thiết cho việc đầu tư thành công”.
6. Tập trung cao độ
Andrew Carnegie nói: “Những người thành công là những người chọn cho mình một con đường và gắn chặt lấy nó”.
Các nhà đầu tư thành công thường chỉ tập trung vào một phương tiện đầu tư. Họ chỉ đầu tư một lần vào một thời điểm. Ví dụ, Warren Buffet tập trung vào cổ phiếu, Jim Rogers thích các hợp đồng tương lai và Donal Trump thì ưa chuộng bất động sản.
7. Biết tận dụng các xu thế thị trường
Một đặc điểm khác của các nhà đầu tư thành công là họ luôn biết lấy các xu thế thị trường để làm lợi cho mình. Một nhà đầu tư bình thường sẽ hoảng loạn khi thị trường biến động, nhưng một nhà đầu tư chuyên nghiệp lại rất nóng lòng chờ đón điều đó. Đơn giản vì họ có thể kiếm tiền từ việc này.
Warren Buffet nói: “Hãy coi những sự biến động của thị trường là bạn chứ đừng coi là thù. Hãy kiếm lời từ những hành động điên rồ chứ đừng tham gia vào nó”.
8. Luôn luôn vững tin
Henry Ford nói: “Khi mọi thứ dường như đang quay lưng với bạn, thì hãy luôn nhớ rằng máy bay cất cánh được khi bay ngược chiều chứ không phải thuận chiều gió”.
Vì vậy, hãy luôn trung thành với chiến lược đầu tư của mình kể cả khi bạn được hay mất. Các nhà đầu tư bình thường thiếu sự kiên định, và do vậy họ mãi mãi chỉ là những người bình thường mà thôi. Họ nhảy hết chiến lược nọ đến chiến lược kia và chỉ chăm chăm tìm kiếm các bí quyết mới.
9. Chấp nhận rủi ro
Warren Buffet nói: “Rủi ro chỉ đến khi bạn không biết mình đang làm gì”.
Đầu tư vốn đã là một sự rủi ro, nhưng nó sẽ càng rủi ro hơn nếu bạn không biết mình đang làm gì. Với các nhà đầu tư chuyên nghiệp, cơ hội thắng thua luôn là 50 – 50. Nhưng sự khác biệt lớn giữa các nhà đầu tư chuyên nghiệp và nhà đầu tư thông thường là những người chuyên nghiệp luôn đầu tư với sự hỗ trợ của cả một hệ thống quản trị rủi ro mạnh mẽ.
10. Có kỉ luật
Nhà đầu tư thành công rất hà khắc với bản thân khi đầu tư. Bên cạnh các nguyên tắc đầu tư, họ cũng tự đặt ra cho mình những chuẩn mực rất khắt khe. Họ biết rằng mình sẽ phải tuân theo rất nhiều nguyên tắc để có thể kiên trì với chiến lược đầu tư của mình mà không bị dao động bởi lời nói của các chuyên gia.
Warren Buffet nói: “Hai nguyên tắc đầu tư của tôi là: Nguyên tắc số một – không bao giờ để mất tiền. Nguyên tắc hai – không bao giờ được quên nguyên tắc một”.
11. Biết cách tận dụng các đòn bẩy
Điểm khác biệt giữa một nhà đầu tư thành công và một nhà đầu tư thông thường là đầu tư bằng tiền của người khác. Dùng tiền của người khác để đầu tư cũng là một dạng đòn bẩy. Trong cuốn sách “Cha giàu - Cha nghèo” có câu: “Từ quan trọng nhất trong đầu tư là ‘dòng tiền’, và từ quan trọng thứ hai là ‘đòn bẩy’”.
Nhưng đây không phải là dạng đòn bẩy duy nhất mà các nhà đầu tư có thể tận dụng. Đó cũng có thể là đội ngũ chuyên gia của bạn, kinh nghiệm đầu tư hay thông tin nội bộ mà bạn có được.
J. Paul Getty nói: “Nếu bạn nợ ngân hàng 100 USD, đó là vấn đề của bạn. Nhưng nếu bạn nợ ngân hàng 100 triệu USD, thì đó lại là vấn đề của ngân hàng”.
12. Nhanh chóng rút kinh nghiệm từ thất bại
Khi nói về kinh nghiệm, các nhà đầu tư chỉ nói về những lần thử nghiệm, thất bại, các bài học và sự thành công. Bạn sẽ không thể trở thành một nhà đầu tư tài ba nếu chưa từng mắc sai lầm.
Những người thành công không bao giờ nản chí vì thất bại bởi họ hiểu rằng đó là một giai đoạn trong quá trình trở thành nhà đầu tư chuyên nghiệp. Những người bình thường coi việc mắc lỗi là tệ hại, nhưng những người thành công lại cho rằng đó là cơ hội để học được những điều mới mẻ.
13. Có một đội ngũ cố vấn chuyên nghiệp
Nếu quan sát các nhà đầu tư thành công, bạn sẽ thấy rằng họ luôn có một đội ngũ cố vấn chuyên nghiệp. Các nhà đầu tư thông thường luôn đơn độc chiến đấu trên thị trường, trong khi các nhà đầu tư chuyên nghiệp luôn có cả một hội đồng hậu thuẫn.
Họ có cả một mạng lưới bạn bè là những nhà đầu tư chuyên nghiệp. Họ chia sẻ lời khuyên và cùng nhau suy nghĩ. Vậy nếu bạn cũng muốn thành công như họ, thì hãy bắt đầu tìm kiếm bạn bè của mình ngay từ bây giờ.
14. Có một nền tảng tài chính vững mạnh
Ajaero Tony Martins nói: “Trí thông minh kinh doanh không hề được tạo ra trong trường học, mà bạn nhặt được nó ở trên đường. Trong trường học, bạn được dạy làm thế nào để quản lý tiền của người khác. Và ở trên đường, bạn được dạy làm thế nào để kiếm tiền”.
Do vậy, bạn chỉ thành công khi đứng ở trên đường. Các nhà đầu tư thành công thường có một nền tảng tài chính rất vững chắc, và nền tảng đó được hình thành ở trên đường. Họ bồi đắp cho cái nền tảng đó bằng cách tham gia các buổi hội thảo, đọc sách báo, tạp chí, học từ người khác hay nghe băng. Và sau đó họ đi ra ngoài để tự tìm lấy những kinh nghiệm cho mình.
15. Luôn nhiệt tình với trò chơi đầu tư
Một tác giả nổi tiếng đã từng nói: “Nếu bạn có ý định tham gia một trò chơi, hãy chọn cho mình một trò mà bạn có thể chơi suốt cuộc đời và gắn chặt lấy nó”.
Nếu bạn nhìn vào những nhà đầu tư thông thường, họ luôn nghĩ đến việc họ đang kiếm được bao nhiêu tiền. Nhưng những nhà đầu tư thành đạt không vội hài lòng với những gì mình có, mà luôn cố gắng đạt lợi nhuận tối đa.
J. Paul Getty nói: “Sự giàu có chính là phần thưởng của trò chơi kiếm tiền, và nếu bạn chiến thắng, tiền sẽ là của bạn”.
Hà Thu (theo Investorguide)
http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2010/09/3BA1FE67/
[Sống tích cực] Hãy chú ý đến những thói quen!
03/09/2010 03:06:47
hoahoctro.vn - Sự thật là: Chúng ta tạo ra các thói quen, thế rồi các thói quen tạo ra chúng ta. Nên chúng ta cần thực sự chú ý tới những thói quen mà mình đang tạo hình. Hãy tạo ra những thói quen bạn muốn và để chúng “đúc” bạn thành con người mà bạn muốn trở thành.
Một buổi tối, tại khu ký túc xá nữ xảy ra hỏa hoạn và một số cô gái ở tầng bốn bị mắc kẹt. Họ hoảng hốt không biết làm sao, trông mong vào một điều kỳ diệu nào đó sẽ giúp họ tìm được đường thoát ra khỏi đám cháy. Thế rồi, một trong các cô gái kêu lên:
- Chúng ta cần lấy hết quần áo cũ ra đây, buộc nối chúng lại với nhau, và thả qua cửa sổ để trèo xuống dưới thì may ra mới an toàn được. Sau đó, khi họ kể lại sự kiện này trước các phóng viên, phóng viên hỏi rằng họ có sợ sợi dây buộc lằng nhằng kia có thể sẽ không chịu nổi hay không.
- Ôi không, sợ gì chứ! – Một cô gái nói – Những cái gì cũ cũng đều khó đứt gãy lắm.
“Những cái gì cũ” ở đây có thể không hoàn toàn đúng đối với quần áo, nhưng chắc chắn là đúng đối với những thói quen. Những thói quen cũ đều rất khó bỏ.
Bạn có biết câu chuyện về viên đá kỳ lạ không? Đó là chuyện về một người đàn ông may mắn, được một nhà thông thái nói cho biết rằng, nếu ông tìm được “viên đá kỳ diệu”, thì năng lực thần kỳ của nó có thể cho ông ta bất kỳ thứ gì ông ta muốn. Ông cũng được tiết lộ rằng, viên đá đó có thể được tìm thấy giữa những viên đá cuội ở một bãi biển nhất định.
Tất cả những gì ông cần làm là nhặt một viên đá lên – nếu khi ông chạm vào mà thấy nó ấm lên, khác hẳn những viên đá cuội khác, thì đó chính là viên đá kỳ diệu với phép màu siêu nhiên.
Người đàn ông lập tức tới bãi biển và bắt đầu nhặt các viên đá. Khi ông cầm một viên đá cuội mà thấy vẫn lạnh hoặc mát, ông ném nó xuống biển để bãi biển bớt đi một viên đá. Ông tiếp tục làm việc đó từ giờ này sang giờ khác, từ ngày này sang ngày khác, từ tuần này sang tuần khác. Mỗi viên đá đều lạnh hoặc mát. Mỗi viên đá đều lập tức bị ném xuống biển.
Nhưng rồi, đến một buổi sáng, ông tình cờ cầm vào một viên đá và nó ấm lên ngay khi ông chạm tay tới, khác hẳn những viên đá khác. Người đàn ông này, vốn đã hành động theo vô thức, và hầu như chẳng còn nhận ra sự khác biệt, vẫn vung tay ném viên đá xuống biển. Ông không hề cố ý làm như thế, nhưng ông đã hình thành một thói quen, và những thói quen luôn rất khó phá vỡ.
Hầu hết các thói quen của tôi đều là những việc làm đều đặn hằng ngày. Theo thói quen, tôi luôn dậy đúng giờ vào buổi sáng – rất sớm. Tôi tập thể thao. Tôi ăn sáng. Trong hầu hết mọi ngày, tôi nghe cùng một kiểu nhạc và thậm chí đọc cùng một kiểu sách (hy vọng là tôi không đang viết lại cùng một câu chuyện).
Những việc làm đều đặn của tôi bao gồm cả những nơi tôi rất thích tới và những con người tôi rất thích gặp. Tất cả đều khá dễ dự đoán. Một chuỗi những việc được làm đều đặn, một chuỗi những thói quen, một số có ích cho tôi và một số thì có lẽ tôi nên suy xét lại cẩn thận hơn.
Một câu thành ngữ của Tây Ban Nha nói rằng: “Các thói quen lúc đầu là mạng nhện, rồi trở thành dây cáp”. Phép ẩn dụ này đặc biệt đúng với những thói quen “xấu”.
Lúc đầu, chúng “lôi kéo” bạn, rồi “bẫy” bạn như một cái mạng nhện. Dù cũng chỉ mới mỏng manh như một mạng nhện. Và nếu bạn tiếp tục thực hiện hành vi đó, thì mạng nhện sẽ trở thành vững chắc hơn và có thể sẽ rất khó phá vỡ, như những sợi dây cáp bằng kim loại.
Nhưng một số thói quen có thể có ích cho chúng ta. Như thói quen nghĩ tích cực, thái độ lạc quan, cách sống lành mạnh. Kể cả thái độ, cách suy nghĩ, quan điểm cũng có thể trở thành thói quen. Những cách nghĩ và hành vi theo thói quen sẽ hoặc là giúp đỡ, hoặc là cản trở chúng ta.
Sự thật là: Chúng ta tạo ra các thói quen, thế rồi các thói quen tạo ra chúng ta. Nên chúng ta cần thực sự chú ý tới những thói quen mà mình đang tạo hình. Hãy tạo ra những thói quen bạn muốn và để chúng “đúc” bạn thành con người mà bạn muốn trở thành.

Steve Goodier
Đặng Mỹ Dung (Dịch)
- Chúng ta cần lấy hết quần áo cũ ra đây, buộc nối chúng lại với nhau, và thả qua cửa sổ để trèo xuống dưới thì may ra mới an toàn được. Sau đó, khi họ kể lại sự kiện này trước các phóng viên, phóng viên hỏi rằng họ có sợ sợi dây buộc lằng nhằng kia có thể sẽ không chịu nổi hay không.
- Ôi không, sợ gì chứ! – Một cô gái nói – Những cái gì cũ cũng đều khó đứt gãy lắm.
“Những cái gì cũ” ở đây có thể không hoàn toàn đúng đối với quần áo, nhưng chắc chắn là đúng đối với những thói quen. Những thói quen cũ đều rất khó bỏ.
Bạn có biết câu chuyện về viên đá kỳ lạ không? Đó là chuyện về một người đàn ông may mắn, được một nhà thông thái nói cho biết rằng, nếu ông tìm được “viên đá kỳ diệu”, thì năng lực thần kỳ của nó có thể cho ông ta bất kỳ thứ gì ông ta muốn. Ông cũng được tiết lộ rằng, viên đá đó có thể được tìm thấy giữa những viên đá cuội ở một bãi biển nhất định.
Tất cả những gì ông cần làm là nhặt một viên đá lên – nếu khi ông chạm vào mà thấy nó ấm lên, khác hẳn những viên đá cuội khác, thì đó chính là viên đá kỳ diệu với phép màu siêu nhiên.
Người đàn ông lập tức tới bãi biển và bắt đầu nhặt các viên đá. Khi ông cầm một viên đá cuội mà thấy vẫn lạnh hoặc mát, ông ném nó xuống biển để bãi biển bớt đi một viên đá. Ông tiếp tục làm việc đó từ giờ này sang giờ khác, từ ngày này sang ngày khác, từ tuần này sang tuần khác. Mỗi viên đá đều lạnh hoặc mát. Mỗi viên đá đều lập tức bị ném xuống biển.
Nhưng rồi, đến một buổi sáng, ông tình cờ cầm vào một viên đá và nó ấm lên ngay khi ông chạm tay tới, khác hẳn những viên đá khác. Người đàn ông này, vốn đã hành động theo vô thức, và hầu như chẳng còn nhận ra sự khác biệt, vẫn vung tay ném viên đá xuống biển. Ông không hề cố ý làm như thế, nhưng ông đã hình thành một thói quen, và những thói quen luôn rất khó phá vỡ.
Hầu hết các thói quen của tôi đều là những việc làm đều đặn hằng ngày. Theo thói quen, tôi luôn dậy đúng giờ vào buổi sáng – rất sớm. Tôi tập thể thao. Tôi ăn sáng. Trong hầu hết mọi ngày, tôi nghe cùng một kiểu nhạc và thậm chí đọc cùng một kiểu sách (hy vọng là tôi không đang viết lại cùng một câu chuyện).
Những việc làm đều đặn của tôi bao gồm cả những nơi tôi rất thích tới và những con người tôi rất thích gặp. Tất cả đều khá dễ dự đoán. Một chuỗi những việc được làm đều đặn, một chuỗi những thói quen, một số có ích cho tôi và một số thì có lẽ tôi nên suy xét lại cẩn thận hơn.
Một câu thành ngữ của Tây Ban Nha nói rằng: “Các thói quen lúc đầu là mạng nhện, rồi trở thành dây cáp”. Phép ẩn dụ này đặc biệt đúng với những thói quen “xấu”.
Lúc đầu, chúng “lôi kéo” bạn, rồi “bẫy” bạn như một cái mạng nhện. Dù cũng chỉ mới mỏng manh như một mạng nhện. Và nếu bạn tiếp tục thực hiện hành vi đó, thì mạng nhện sẽ trở thành vững chắc hơn và có thể sẽ rất khó phá vỡ, như những sợi dây cáp bằng kim loại.
Nhưng một số thói quen có thể có ích cho chúng ta. Như thói quen nghĩ tích cực, thái độ lạc quan, cách sống lành mạnh. Kể cả thái độ, cách suy nghĩ, quan điểm cũng có thể trở thành thói quen. Những cách nghĩ và hành vi theo thói quen sẽ hoặc là giúp đỡ, hoặc là cản trở chúng ta.
Sự thật là: Chúng ta tạo ra các thói quen, thế rồi các thói quen tạo ra chúng ta. Nên chúng ta cần thực sự chú ý tới những thói quen mà mình đang tạo hình. Hãy tạo ra những thói quen bạn muốn và để chúng “đúc” bạn thành con người mà bạn muốn trở thành.
Steve Goodier
Đặng Mỹ Dung (Dịch)
Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010
Nỗi buồn từ “sự kiện Ngô Bảo Châu”
Một trong những đóng góp lớn nhất của GS Ngô Bảo Châu cho dân tộc là anh đã chứng minh một cách thuyết phục Việt Nam có những trí tuệ có khả năng đạt tới đỉnh cao của thế giới. Nhưng đằng sau niềm vui, niềm vinh hạnh vô bờ ấy liệu có đang ẩn chứa một nỗi buồn lịch sử?
“Trong những chuyện buồn nho nhỏ thì chuyện buồn to nhất liên quan đến hai ông bạn thân... Có bao kỷ niệm riêng thì các bạn đã phơi lên báo nên chúng khô mất hết cả rồi. Đừng vì một niềm vui bột phát mà làm mất đi những gì quí nhất” GS Ngô Bảo Châu đã viết như vậy sau khi nhận giải thưởng Fields. Có lẽ đó không chỉ là nỗi buồn riêng của anh.
Như thường lệ, giới truyền thông lại làm dấy lên một làn sóng thông tin về GS Ngô Bảo Châu, nhân vật được coi là hấp dẫn độc giả nhất trong thời gian vừa qua. Tất cả những thông tin về anh được thu gom một cách triệt để nhất, cho dù đó là chuyện công việc, chuyện cá nhân hay một câu chuyện vu vơ bất kỳ có thể thu hút sự chú ý của công chúng.
Về mặt nghề nghiệp, quá trình này cũng không khác gì việc tạo ra hình ảnh một kẻ giết người máu lạnh mang tên Nguyễn Đức Nghĩa. Trong khi đó, điều làm nên sự ưu tú của GS Ngô Bảo Châu, Bổ đề cơ bản Langlands thì lại vượt xa khả năng trí tuệ của các nhà báo và công chúng. Người hiếm hoi đặt câu hỏi về ý nghĩa của công trình này thì lại là một người nước ngoài.
Tuy nhiên, cả xã hội đã bị cuốn vào làn sóng truyền thông đó. Chắc chắn trên đất nước Việt Nam, không nhiều người biết đến Bổ đề Langlands cũng như có khả năng hiểu và đánh giá đúng ý nghĩa của công trình này. Cái duy nhất chúng ta có thể đánh giá được, đó sự danh giá của giải thưởng Fields.
GS Ngô Bảo Châu đã chứng minh một Việt Nam có những trí tuệ có khả năng đạt tới đỉnh cao của thế giới. Nhưng...
Việc GS Ngô Bảo Châu giải quyết được Bổ đề Langlands đã xảy ra từ trước nhưng việc này chỉ trở thành làn sóng với truyền thông Việt Nam khi anh đạt được một cột mốc về danh vọng. Như thế, về cơ bản, công chúng đã bị cuốn hút bởi sự hào nhoáng của vinh quang thay vì chân giá trị của trí tuệ. Và thay vì chỉ ra sự vượt trội của GS Ngô Bảo Châu trên con đường khoa học, người ta tìm kiếm những chi tiết trong các sự kiện và đời sống cá nhân, những chi tiết mà người nào cũng có.
Sự tự hào tràn lan trên các mặt báo, trong những phát biểu mang tính cá nhân cũng như tập thể. Chúng ta có quyền đó không? Để giải quyết câu hỏi này, trước hết phải rõ ràng với chính mình con đường nào đã tạo nên sự ưu tú của Ngô Bảo Châu.
Ví như chúng ta có một mảnh đất quanh năm chỉ xây được những khối nhà 2,3 tầng. Khi mảnh đất đó vào tay người khác, họ xây lên những lâu đài tráng lệ. Liệu chúng ta có nên tự hào về lâu đài đó không? Đã có rất nhiều những tài năng toán học xuất hiện trên đất nước nhưng chỉ có một mình GS Ngô Bảo Châu đạt tới tầm cao của nhân loại. Những cái tên lừng lẫy một thời như Lê Bá Khánh Trình… giờ đã về đâu trong cuộc sống?
Một trong những đóng góp lớn nhất của GS Ngô Bảo Châu cho dân tộc là anh đã chứng minh một cách thuyết phục Việt Nam có những trí tuệ có khả năng đạt tới đỉnh cao của thế giới. Vậy những trí tuệ ấy ở đâu trên đất nước và trong những lĩnh vực khác?
Nền văn học với quá nhiều chất liệu không có lấy một tác phẩm đáng kể. Nền giáo dục thì đã thử nghiệm hàng chục năm trên các thế hệ học sinh rốt cuộc vẫn chưa định dạng được con đường cho mình. Nền nông nghiệp thì lạc hậu tới mức không có vắc xin phòng chống nổi một đợt dịch bệnh tai xanh ở lợn để dịch cứ lan tràn từ địa phương này qua địa phương khác rồi trở thành đại dịch.
Với thế giới, GS Ngô Bảo Châu đã mang lại một tri thức mới mẻ. Tuy nhiên, với dân tộc, anh chỉ gợi lại những nỗi buồn xưa cũ. Chúng ta đã từng có những con người vĩ đại. Triết gia Trần Đức Thảo, một trong những triết gia vĩ đại của thế kỷ với “Phương pháp hiện tượng học của Husserl”, “Hiện tượng học và chủ nghĩa duy vật biện chứng”, “Nguồn gốc ngôn ngữ” và “Ý thức triết học đã đi đến đâu”. "… một con người siêu việt của Việt Nam đã đành, mà còn đáng cho nền văn hóa Pháp tự hào. Con người đó cũng có phần cấu thành của chung nhân loại" - (Lời giáo sư Nguyễn Đình Chú trong một bài viết của ông). Sách triết của Trần Đức Thảo đã xuất bản khắp châu Âu. Viện Hàn lâm Đức đã muốn mời ông sang để trao đổi về vấn đề con người, về Heghen…
Giáo sư vật lý thiên văn Nguyễn Quang Riệu, người được thế giới đánh giá là một trong những bộ óc ưu tú nhất của nhân loại trong lĩnh vực đã luôn hướng về quê hương. Ông đã từng xin tài trợ để xây dựng một cung thiên văn tại thủ đô Hà Nội. Tuy nhiên theo lời ông, dự án đó đã không trở thành hiện thực do các thủ tục hành chính của thành phố Hà Nội…
Trên thế giới còn rất nhiều những nhà khoa học Việt Nam như thế. Dù họ không đạt tới đỉnh cao như GS Ngô Bảo Châu nhưng đều là những người có tài năng xuất chúng. Những con người mang dòng máu Việt Nam nhưng trí tuệ đã được vun đắp bởi các dân tộc khác trên thế giới và những trí tuệ đó cũng đang cống hiến cho những dân tộc khác trên thế giới. Đó là một nỗi đau chứ không thể là một niềm tự hào.
Khi GS Ngô Bảo Châu nổi lên như một hiện tượng, Viện Toán học đã công bố một mức đãi ngộ vượt khung nếu anh về làm việc. Đó là thu nhập khoảng 5 triệu một tháng. Đó không chỉ là cái nghèo về vật chất. Đó còn là cái nghèo trong khả năng đánh giá một tài năng trong bối cảnh thế giới phẳng.
Không bàn về những đại học đang mời GS Ngô Bảo Châu, chỉ một doanh nghiệp trong nước cũng sẵn lòng tặng anh một biệt thự. Có thể trong đó có mục đích PR hay những mục đích khác nhưng nó cũng thể hiện việc doanh nghiệp có khả năng đánh giá rất đúng tầm vóc của một con người. Ở mặt này, doanh nghiệp đang “giàu” hơn nhà nước rất nhiều.
Trong một lần nói chuyện, PGS.TS Đặng Thị Cẩm Hà, nguyên trưởng phòng Công nghệ sinh học môi trường Viện Công nghệ Sinh học nói một công trình khoa học thực hiện trong 2 năm thì đến gần 1 năm là lo chuyện giấy tờ hóa đơn sổ sách. Mà đó đâu phải là những việc của những nhà khoa học.
Trong nước không thiếu những người tài nhưng thực sự họ đang mơ ước có được một cơ chế làm việc khoa học cho những nhà khoa học. Từ cơ chế đó, họ mới có thể tạo ra những giống cây trồng, vật nuôi năng suất, mới có thể tạo vắc xin phòng dịch, tạo thuốc chữa bệnh… Những điều đó không quá phức tạp như việc chứng minh Bổ đề Langlands. Nó không tạo ra niềm hân hoan nào quá lớn nhưng lại mang lại sự ổn định và no ấm cho cuộc sống hàng triệu người nông dân trên đất nước.
Trở lại với nỗi buồn của GS Ngô Bảo Châu. Niềm vui bột phát rồi sẽ qua đi rất nhanh. Quan trọng nhất là trả lời cho câu hỏi điều gì quý giá nhất? Chúng ta đang gìn giữ và tạo điều kiện như thế nào cho những điều quý giá nhất ấy để vượt lên những hào nhoáng vinh quang tạo nên những giá trị đích thực cho cuộc sống từng con người?
Theo CAND.
http://www.hoahoctro.vn/metrotin/9311.hht
7 tác dụng của vitamin C
(Dân trí) - Vitamin C không hề xa lạ nhưng không phải ai cũng biết rõ những tác dụng hữu ích của vitamin C. Những tác dụng dưới đây sẽ giúp bạn tìm hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của vi chất này.

Vitamin C còn gọi là acid ascorbic. Nó tồn tại trong cơ thể chúng ta dưới hai dạng D và L, tham gia vào các hoạt động khác nhau của cơ thể. Dạng D không có hoạt tính sinh học. Dạng L khi bị ôxy hóa lần đầu chuyển thành axit dehydro ascorbic (hơi ngả màu) vẫn còn hoạt tính sinh học của vitamin C. Nếu tiếp tục ôxy hóa nữa sẽ thành diketo golunat (màu vàng sẫm) mất hoạt tính sinh học của vitamin C.
1. Thúc đẩy sự hình thành collagen
Khi thiếu vitamin C, quá trình tổng hợp collagen gặp trở ngại, khiến các vết thương lâu lành dẫn đến xuất huyết ở nhiều mức độ khác nhau (vỡ mao mạch, chảy máu dưới da, chảy máu lợi), thành mạch yếu… là các hiện tượng thường thấy ở bệnh scobat.
2. Chất kích hoạt enzyme
Vitamin C có thể bảo vệ vitamin A, vitamin E, và các axit béo thiết yếu khỏi bị tiêu huỷ; làm cho sắt có trong thức ăn được duy trì trong trạng thái hoàn nguyên, thúc đẩy sự hấp thụ và chuyển dịch tồn trữ sắt trong cơ thể. Làm cho can-xi trong thành ruột không bị kết tủa, giúp cải thiện tỷ lệ hấp thụ can-xi vào cơ thể. Tham gia phản ứng hydroxyt của cholesterol thành axit cholic, có hiệu quả nhất định trong điều trị thiếu hồng cầu.
3. Tham gia quá trình chuyển hóa cholesterol
Giúp 80% cholesterol chuyển hóa thành sulfat tan trong nước để bài tiết khỏi cơ thể, giảm hàm lượng cholesterol trong máu; loại bỏ cholesterol tích tụ trong động mạch; gia tăng các thành phần có ích của máu như lipoprotein, có ý nghĩa quan trọng trong phòng chống xơ vữa động mạch.
4. Tham gia quá trình bài tiết chất độc khỏi cơ thể
Tiếp tục ô-xy hóa thành glutathione (diketo golunat) cùng với chất độc trong cơ thể bị bài tiết ra ngoài.
5. Phòng chống ung thư
Việc giảm vitamin C trong đường tiêu hóa ngăn chặn sự hình thành nitrosamines, có hiệu quả ngăn ngừa sự xuất hiện của các khối u đường tiêu hóa; ngoài ra vitamin C còn tham gia trong tổng hợp collagen, giúp các tế bào kẽ duy trì cấu trúc bình thường, làm giảm quá trình phát triển của tế bào ung thư.
6. Chống cảm lạnh
Vitamin C có thể cải thiện khả năng kháng bệnh của các tế bào miễn dịch và tăng cường miễn dịch của cơ thể và miễn dịch humoral, loại bỏ các yếu tố gây bệnh, giữ hệ hô hấp được bảo toàn. Khi thiếu nó, biểu mô tế bào kháng bệnh ở khí quản và phế quản bị giảm xuống. Các thí nghiệm cho thấy, uống 1.000 mg vitamin C mỗi ngày có thể giảm 50% nguy cơ bị cảm lạnh và giảm 23% các triệu chứng cảm cúm.
7. Bảo vệ da, chống nếp nhăn
Vitamin C là chất kích hoạt enzyme, có thể gia tăng sự hoạt động của một số kim loại, giúp da chống lại các gốc tự do sinh ra bởi tia cực tím, tránh sự xuất hiện của tàn nhang, thúc đẩy sự trao đổi chất, góp phần ngăn ngừa lão hóa da.
Chú ý:
- Vitamin C chủ yếu có trong rau quả tươi. Các loại thực phẩm giàu VC như cam, táo, sơn tra, chanh, kiwi, cà chua, ớt xanh, giá đậu, bông cải xanh và một loạt các loại rau lá đậm màu.
- Nếu chế độ ăn uống không đủ đáp ứng nhu cầu vitamin C của cơ thể, thì có thể thay thế bằng dạng viên bổ sung (2-3 viên mỗi ngày). Vitamin C là chất hòa tan trong nước. Nếu lượng Vitamin C trong cơ thể dư thừa, chúng sẽ tự động bài tiết khỏi cơ thể, không mang độc tính. Ngoài ra, người hút thuốc lá, aspirin, thuốc tránh thai, thường xuyên căng thẳng tâm lý và làm việc trong môi trường nóng bức có thể tăng cường bổ sung lượng vitamin C cho cơ thể.
- Các sản phẩm mỹ phẩm thường chứa nhiều vitamin C, dùng không đúng cách sẽ gây ra tác dụng phụ. Vitamin C có tính thẩm thấu mạnh, sử dụng quá nhiều khiến da bị mất nước, khô da và thậm chí đỏ rát da. Vitamin C có trong mỹ phẩm có thể được điều chế qua nhiều hình thức. Vì vậy, phụ nữ muốn làm đẹp, hãy dùng rau quả tươi và hoa quả để sự hấp thụ vitamin C được tốt hơn.
Hạnh Phúc
Theo People
Doanh nhân với triết lý 'Cho - Nhận'
Sự thức tỉnh lần đầu tiên đến với tôi khi đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử" của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền.
Khi còn rất nhỏ, tôi đã nghe và đọc rằng cõi sống của chúng ta chỉ là cõi tạm. Khi chết đi chúng ta chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì, chỉ có những gì cho đi là còn truyền lại mãi. Khi còn trẻ, còn vất vả trong cuộc mưu sinh và tìm chỗ đứng trong cuộc sống, rất ít người suy tư về vấn đề này. Tôi cũng vậy, 28 tuổi là cái mốc tôi bắt đầu có những trăn trở và trải nghiệm về triết lý sâu xa này của sự sống.
Sự thức tỉnh bước đầu đến với tôi từ lần đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử "của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền. Ông đã lấy dẫn chứng từ cuộc sống của rất nhiều các tỷ phú nổi tiếng trên thế giới để chứng minh.
Ông viết, John D. Rockefeller dạy con triết lý sâu xa của đạo làm giàu rằng: Từ khi cha mới có những đồng tiền đầu tiên, từ hồi cha còn là một đứa trẻ, cha đã bắt đầu cho tiền. Cho đến nay cha vẫn tiếp tục làm điều này. Và khi càng có nhiều tiền, cha càng cho nhiều hơn…
John D. Rockefeller muốn con mình hiểu thấu một cơ chế vận động của cuộc sống: Nếu đem tiền cho đi và không mong đợi họ sẽ trả lại thì tiền sẽ quay trở lại với người cho từ một nơi khác, nhiều hơn gấp trăm lần.
Đọc những dòng Joe Vitale viết về bí quyết làm giàu, tôi bắt đầu ý thức được vế thứ 2 của việc “cho đi”. Vế “được” của sự “mất”. Nếu hiểu theo nghĩa rộng hơn - không chỉ là giàu có về vật chất - bạn sẽ thấy: Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận được và trở nên giàu có hơn cái đó.
Cho đi sự tử tế, bạn sẽ nhận về sự tử tế nhiều hơn gấp bội; cho đi tri thức, bạn sẽ nhận về tri thức nhiều hơn gấp bội; cho đi tình yêu, bạn sẽ nhận về tình yêu nhiều hơn gấp bội…
Tương tự như vậy đối với cái ác. Nếu gây thù hận, bạn sẽ nhận được đầy ắp oán thù; Nếu keo kiệt, khi cần bạn sẽ bị người khác phủi tay quay lưng lại… Chính bạn là người tạo nên mạch chảy của cuộc sống tinh thần xung quanh bạn. Đọc đến đây, chắc nhiều người có ý nghĩ rằng không có gì mới. Và một điều nữa cũng rất cũ: Biết và tin là một khoảng cách rất xa. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó.
Những năm tiếp theo của cuộc đời tôi bắt đầu chiêm nghiệm chân lý đó bằng chính trải nghiệm của mình. Tôi chập chững khám phá, thoạt tiên với thái độ nửa tin nửa ngờ, càng ngày phần trăm tin tưởng ngày càng cao. Và cho đến một ngày, sau khi xảy ra một sự kiện đặc biệt, tôi hoàn toàn bị khuất phục.
![]() |
| Cậu bé Giàng Mí Phình, 3 tuổi, người dân tộc Mèo ở Hà Giang, bị ung thư hốc mắt. Ảnh: L.D. |
Đầu năm 2009, tôi cùng một số người bạn tâm huyết thành lập ra nhóm thiện nguyện "Lá Me Xanh". Bắt đầu với chưa tới 50 người, đến nay đã có tới hơn 200 thành viên. Sáng Chủ nhật hàng tuần, chúng tôi đều tới Viện K2 ở Tam Hiệp, Hà Nội - bệnh viện chuyên điều trị căn bệnh ung thư - thăm các bệnh nhân nhỏ tuổi bị căn bệnh hiểm nghèo. Ở đây, chúng tôi tự tay nhóm bếp, nấu cháo, bón cháo và kể chuyện, đọc thơ cho các em.
Những dịp lễ Tết, chúng tôi tổ chức những buổi văn nghệ nho nhỏ. Sân khấu được dàn dựng đơn giản trong chính phòng họp của các bác sĩ hoặc ngay ngoài sân bệnh viện. Mắt các khán giả nhỏ lấp lánh niềm vui, cho dù các em ngồi xem với những ống truyền treo lủng lẳng, với những cái đầu trọc lốc vì những đợt hóa trị, với những gương mặt còn tái dại sau những ca phẫu thuật…
Những lần đến đây, tôi thường xuyên cho cậu con trai 6 tuổi đi cùng. Tùy theo sức của mình, cháu tham gia vào những việc của chúng tôi. Có lẽ, tại đây lần đầu tiên, cháu nhìn thấy những góc khác của cuộc sống từ những người bạn kém may mắn hơn mình. Những bệnh nhân nhỏ tuổi ở đây không những phải chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, mà còn phải chiến đấu với sự nghèo khó. Tôi cảm nhận được sự xao động mạnh trong tâm hồn cháu sau sự ra đi của bé Giàng Mí Phình, 3 tuổi, người dân tộc Mèo ở Hà Giang, bị ung thư hốc mắt.
Mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng bé Phình ra đi không vì căn bệnh quái ác này mà bị suy kiệt thể chất vì gia đình không có điều kiện chăm sóc tốt. Trong những ngày điều trị tại Hà Nội, hai bố con cháu Phình chỉ có 5 nghìn đồng chi trả cho sinh hoạt 1 ngày. Bé Phình mất cuối năm 2009. Sáu tuổi, con tôi đủ hiểu với 5 nghìn đồng thì có thể mua được những gì.
Bẵng đi hơn 2 tháng. Sau Tết, cháu ngồi đếm số tiền mừng tuổi của mình. Tần ngần mất một lúc, cháu mang toàn bộ số tiền đó đưa cho tôi và nhờ bố chuyển cho các bạn ở bệnh viện K2. Để thử con, tôi đã gợi ý rằng, con có thể dùng số tiền này để mua ô tô, mua bộ đồ chơi siêu nhân mà con thích nhưng cậu con trai vẫn nhất quyết: "Bố mua đồ ăn cho các bạn giúp con". Tôi sửng sốt cảm nhận được một quyết định đã chín của một đứa trẻ còn non nớt trên mọi phương diện.
Hành động của con làm tôi thao thức cả đêm hôm đó. Vào lúc đưa cho tôi cái phong bì, con trai tôi đã làm chủ được cảm xúc của mình, chế ngự được lòng ham muốn của bản thân - điều không dễ đối với cả một người đã trưởng thành và ít nhiều từng trải như tôi. Khi đã làm chủ được một hành động, cháu sẽ dễ dàng làm chủ được những hành động khác của mình. Đây thực sự là một phần thưởng vô giá đối với tôi.
Cho đi sự tử tế, tôi nhận về sự tử tế từ một khía cạnh hoàn toàn khác. Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận về đúng cái đó, nhưng nhiều hơn gấp bội. Tôi hoàn toàn tin tưởng và bị chân lý này thuyết phục. Hãy vận dụng nó trong cuộc sống để gặp hái những điều mình mong muốn.
Lê Dũng, Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị, kiêm Phó Tổng Giám đốc Công ty IDT International
Bài cùng tác giả:
> Trở thành doanh nhân từ những ngông cuồng dại dột> Thú vui mô tô bằng túi tiền trống rỗng
> Trở thành doanh nhân từ những ngông cuồng dại dột> Thú vui mô tô bằng túi tiền trống rỗng
Sức mạnh của sự từ chối
VietCatholic News (30 Aug 2010 18:08)
Không dễ từ chối khi có thể chấp nhận. Những cha mẹ nuông chiều con cái có thể khiến chúng dễ lo âu và trầm cảm trong tương lai. Nguy hiểm của sự nuông chiều là làm cho chúng tự quan trọng hóa và trở nên ích kỷ.
Tiết kiệm và tự khước từ có giá trị quan yếu. Nhưng nhiều thiếu niên đã thiếu (hoặc mất) các “đức tính” đó. Chưa thể trách chúng vì chính cha mẹ nuông chiều mà chúng trở nên như vậy. Còn là học sinh mà xài điện thoại di động để làm gì? Chúng đã làm gì để có tiền trả cước phí? Tất nhiên cha mẹ lại phải thanh toán. Được voi thì đòi tiên. So với 10 hoặc 15 năm trước, trẻ em ngày nay lười làm việc nhà hơn. Nghiên cứu ở Úc cho thấy 53% trẻ con muốn mua đồ xài riêng để cảm thấy hãnh diện và 73% các cha mẹ nói rằng con cái họ “tập trung" vào mua sắm và hoang phí. Cha mẹ càng phải làm việc nhiều hơn để con cái "không thua kém bạn bè".
Nhu cầu của trẻ tăng cao cũng do làn sóng tiếp thị nhắm vào chúng. Viện Nhi khoa Hoa Kỳ ước tính mỗi năm trung bình một đứa trẻ Mỹ xem 40.000 chương trình quảng cáo. Đó là áp lực vô thức lên cả cha mẹ và con cái, khó tránh khỏi. Cha mẹ cần biết cân bằng giữa các thuận lợi của xã hội và các giá trị nhân bản của cuộc sống: Muốn đạt được mục đích thì phải biết chờ đợi, tiết kiệm và làm việc chăm chỉ. Trẻ em có thể học tự kiềm chế bằng cách quan sát cách xử sự của người khác, đặc biệt là cách xử sự của cha mẹ.
Muốn vậy, cha mẹ phải mất nhiều thời gian để quan tâm tới con cái. Cha mẹ chú trọng các giá trị cao thì mới đủ uy tín để dạy chúng các tiêu chuẩn sống. Hạn chế yêu sách của chúng không phải là “cấm" chúng mà phải giải thích cho chúng hiểu những gì thực sự cần thiết hoặc chưa cần thiết, đồng thời cũng cần lắng nghe chúng trình bày, tuyệt đối đừng áp chế chúng. Có thể khó nhận biết thế nào là “đủ" nhưng vẫn khả dĩ nhận ra sự “quá đáng" để dừng lại.
Phụ huynh cần luyện tập kỹ năng làm cha mẹ để giáo dục luân lý và đạo đức cho con cái, đồng thời cần hiểu rõ tầm ảnh hưởng mạnh mẽ của các loại hình thông tin đại chúng (báo chí, phim ảnh...) tác động vào chúng hằng ngày. Hãy lưu ý chúng, nói chuyện với chúng và lắng nghe chúng. Nhờ vậy mà có thể ngăn ngừa và động viên chúng hướng thiện.
Được động viên thì trẻ thêm lòng tin, được chia sẻ thì trẻ biết rộng lượng, được tha thứ thì trẻ biết khoan dung và nhẫn nại. Ngược lại, trẻ sẽ lên án khi sống với những người hay chỉ trích, trẻ sẽ nhút nhát sợ sệt khi sống giữa cảnh hãi hùng, trẻ sẽ tham lam khi sống trong không khí đố kỵ. Rau nào, sâu nấy. Cha mẹ trung thực thì con cái công bằng, cha mẹ hạnh phúc thì con cái nhân ái, cha mẹ hiền hậu thì con cái đức độ. Những cảnh thương tâm có thể dạy cho trẻ biết đồng cảm.
Có con thì dễ, làm cha mẹ thì rất khó. Chúng ta không chỉ dạy con bằng những điều bảo ban mà còn bằng cách sống của chính mình. Sử Viễn nói: “Vui nhất không gì bằng đọc sách, cần nhất không gì bằng dạy con”.
Đời sống đạo cũng luôn phải biết từ chối nhiều thứ, vì Đức Kitô đã xác quyết: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Thầy” (Mt 16:24; x. Mt 10:38 và Lc 14:26-27). Muốn đủ sức từ chối điều gì đó thì phải có sức mạnh tinh thần. Thật không dễ, vì con người luôn bị giằng co, như Thánh Phaolô đã kinh nghiệm: “Điều tôi muốn thì tôi không làm, điều tôi không muốn thì tôi lại làm”.
Trầm Thiên Thu
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)








